Chương 32: (Vô Đề)

Mấy ngày liên tiếp, toàn bộ trang viên Khương gia đều ngập trong không khí bi thiết. Mà trong cái bi thiết đó lại lộ ra một kiểu náo nhiệt khác. Có lẽ tại tập tục mai táng của địa phương, hoặc có lẽ Khương lão phu nhân quá đau lòng vì con trai yêu quý, cho nên tang sự được tổ chức bằng rất nhiều tiền. Để nói về tang lễ của một thanh niên tầm hai mươi tuổi thì nghi thức có thể coi là khá long trọng.

Gióng trống báo tang, đốt đèn chong, tìm người đặt đàn tỳ bà trong linh đường, còn muốn giết heo, nấu một con heo thật lớn để tế điện.

(Đèn chong: Loại nến thắp suốt ngày đêm trước tượng Phật.)

Có những quy củ Tuyên Hoài Phong đã từng nghe, cũng có những quy củ mà y chưa thấy bao giờ. Ban đầu còn tò mò hỏi một chút, nhưng cứ náo loạn vậy một hồi lại khiến y hết hứng, trừ cùng Bạch Tuyết Lam đến viếng một lần bèn không tới nữa, chỉ ở trong phòng đọc sách.

Những ngày qua dù không có tuyết rơi nhưng trời lại càng lạnh.

Dẫu vậy, Tuyên Hoài Phong cứ luôn ỷ vào việc buổi sáng mới bò ra khỏi chăn, trên người vẫn còn hơi ấm nên không hề mặc quần áo dày, chỉ phủ hờ một chiếc áo khoác lên vai rồi cầm ly nước và bột đánh răng, đứng bên ngoài hành lang, súc miệng nhổ vào chiếc chậu gỗ. Trở về căn phòng đốt than gỗ, trong người đột nhiên thấy lạnh, y hắt xì mấy cái liên tiếp.

Đúng lúc Bạch Tuyết Lam vừa mặc chỉnh tề đi ra từ sau bình phong, lập tức nói: "Chắc chắn bị cảm lạnh rồi. Hôm nay em đừng ra ngoài."

Tuyên Hoài Phong nói: "Nếu ngày hạ táng mà em không đi thì chẳng phải thất lễ hay sao?"

Bạch Tuyết Lam sờ trán y, không thấy nóng, thuận tay vỗ nhẹ lên gương mặt y một cái, trêu chọc: "Đó là anh rể anh chứ có phải anh rể em đâu, em không đi thì có gì mà thất lễ hay không thất lễ? À, đúng rồi, theo quan hệ của chúng ta thì em chính là phu nhân của anh, đây cũng tính là một tầng thân thích."

Tuyên Hoài Phong khẽ mắng một tiếng: "Gì chứ. Sao em lại là phu nhân? Anh mới nên là Tuyên phu nhân đấy."

Trước mặt y, Bạch Tuyết Lam hoàn toàn không quan tâm đến hai chữ dè dặt, rốt cuộc không chút do dự nói: "Anh còn sợ cái này chắc? Anh vui vẻ làm phu nhân của em luôn. Phu quân đại nhân, hãy để vi thê cởi áo cho chàng nha."

Tay đưa lên, nắm lấy cánh tay Tuyên Hoài Phong, tươi cười kéo về phía mình.

Tuyên Hoài Phong vừa tránh vừa tỏ vẻ nghiêm nghị, nhắc nhở hắn: "Đừng quên hôm nay là ngày gì. Chúng ta cười nói như vậy là quá thất lễ với người đã khuất."

Bạch Tuyết Lam thở dài một tiếng, đành phải tha cho y.

Hai người nói tiếp vài câu râu ria, bên ngoài đã có người tới mời Bạch thập tam thiếu gia, nói là đã đến giờ.

Bạch Tuyết Lam nói: "Cứ nghe anh, anh đi là đủ rồi, em ở lại nghỉ ngơi đi."

Nói xong liền đi.

Tuyên Hoài Phong ở lại trong phòng, tiếp tục đọc số sách về số học mà y mang từ nước ngoài về, đọc vài tờ, nghe tiếng kèn và chiêng trống vang lên bên ngoài cửa sổ, đoán chừng là đội ngũ đưa tang đã bắt đầu lên đường. Y đặt sách xuống, ra hành lang nhìn về phía xa xa.

Không ngờ đứng ở lầu hai, vừa cúi đầu lại vừa vặn nhìn thấy Đới Vân đứng dưới sân viện, cô cũng đang ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt hai người trùng hợp chạm phải nhau.

Đới Vân bèn hỏi: "Bạch tổng trưởng ra ngoài rồi sao?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đúng vậy."

Đới Vân vốn không để tâm, vừa mở miệng lập tức hỏi nơi Bạch Tuyết Lam đi, nói xong mới cảm thấy mình lỗ mãng nên hơi ngượng ngùng, để che dấu sự lúng túng, cô lại đặt thêm câu hỏi: "Sao Tuyên phó quan không đi cùng?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Vốn phải đi, nhưng người tôi hơi khó chịu nên mới ở lại."

Y chỉ vô tâm nói vậy, nhưng Đới Vân nghe y đang khó chịu nên lúc này mà quay đi thì không tiện, ngược lại cô còn đi lên lầu hai, ân cần hỏi han một hồi, thấy Tuyên Hoài Phong quả thực không ốm mới yên tâm, trò chuyện sang việc khác.

Đới Vân hỏi: "Không biết Bạch tổng trưởng định lúc nào mới khởi hành?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh ấy vốn cũng làm loạn lên đòi nhanh rời khỏi đây, song mấy ngày nay không thấy nhắc lại. Chắc vì chuyện anh rể anh ấy nên không tiện đi luôn, chờ mọi chuyện xong xuôi mới khởi hành được."

Lại đột nhiên nhớ tới nguyên nhân Đới Vân ngồi tàu hỏa, y thầm trách mình tắc trách, vội hỏi: "Phía dì của tiểu thư mời cô qua đó gấp lắm sao? Ôi trời, tại tôi bận quá nên quên mất chuyện này. Nếu gấp quá thì tôi thương lượng với tổng trưởng, phái hai người có thể tin được hộ tống cô qua đó trước, được không?"

Đới Vân cười nói: "Cảm ơn, nhưng không cần phí sức vậy đâu. Mấy hôm trước tôi lỗ mãng mở miệng với Bạch tổng trưởng, ngài ấy lập tức gọi một hộ binh ngay tại chỗ, bảo hắn lên trấn trên một chuyến xem có thể mua hộ tôi một tấm vé hay không. Kết quả hộ binh kia trở về báo đường bị tuyết lấp rồi, không có chuyến xe nào xuất phát từ điểm đó cả. Tại tôi thực sự lo lắng cho dì nên cầu khẩn tổng trưởng phái người đưa tôi lên trấn trên một lần nữa, gọi điện qua đó hỏi thăm chút tình hình cũng được.

Tổng trưởng đồng ý, sai hai hộ binh hộ tống tôi đi lên một chuyến. Tôi gọi điện cho cậu tôi rồi, cậu tôi bảo dì vốn bệnh nặng, tưởng khó cứu nên mới vội vã gọi tôi đến. Ai ngờ sau đó đổi sang tây y lại đỡ. Hiện tại tình trạng của dì tôi không cấp bách như trước nữa."

Lúc này Tuyên Hoài Phong mới biết: hóa ra Đới Vân cùng Bạch Tuyết Lam còn có một lần tiếp xúc riêng tư như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!