Hai người nhận được tin giữ, tuy là đêm đông tuyết rơi lạnh vẫn vội vàng đứng dậy mặc quần áo, đi tới xem xét.
Khi bọn họ đến, trước cửa tiểu viện của hai vợ chồng Lãnh Ninh Phương đã có không ít người hầu trong trang viên đứng co ro vì lạnh. Chắc hẳn là nghe được tin tức nên đến thăm dò.
Tuyên Bạch vào tiểu viện liền thấy một đám người ở trong phòng khách. Người chết được dời từ phòng ngủ đến phòng khách, đặt nằm thẳng tắp trên một tấm ván cứng ngắc. Khương lão phu nhân nước mắt đầy mặt, nhìn người chết nằm trên đất mà rơi lệ. Tiếng khóc của Lãnh Ninh Phương ứ nghẹn ở cổ.
Bạch Tuyết Lam tiến lên, kêu một tiếng chị.
Vào thời điểm thê thảm thế này, trong lòng ai cũng hiểu, bất luận lời trấn an gì đều vô tác dụng. Chẳng qua không tiện im lặng không nói lời nào, Bạch Tuyết Lam đành ôn tồn nói đôi câu. Nhìn hình ảnh bi thương của Lãnh Ninh Phương, chắc hẳn cô chỉ lo khóc, không nghe lọt chữ nào.
Bạch Tuyết Lam khẽ vuốt lên vai Lãnh Ninh Phương, thở dài một tiếng, xoay người về phía Khương lão phu nhân, cũng chỉ có thể nói nén bi thương, khuyên bà lão giữ gìn sức khỏe.
Khương lão phu nhân cầm chiếc khăn tay cũ nhăn nhúm, chỉ luôn gạt lệ, chưa hề lên tiếng.
Bà hầu gái già bên cạnh Khương lão phu nhân dường như nhất thời xúc động, tiếng khóc chợt vang lên, sướt mướt: "Đại thiếu gia, sao cậu lại nhẫn tâm như vậy, bỏ lại mẹ già vợ trẻ mà đi? Bảo người ta phải sống sao đây? Năm trước bắt cóc tống tiền đều là nộp tiền chuộc người, xài tiền dẫu sao cũng giữ được một mạng, làm sao cứ phải đến lượt cậu lại mất mạng chứ?
Sớm biết như vậy thì tôi sẽ lấy hết đống tiền dành dụm mất chục năm nay ra, cho dù sau này ăn xin khắp phố thì cũng chỉ cần cậu còn sống là được rồi!"
Tuyên Hoài Phong thầm căng thẳng, lén nhìn Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam lại giống như không nghe thấy, vẻ mặt không hề thay đổi.
Thế nhưng Khương lão phu nhân ngược lại càng thêm cẩn trọng, ngắt lời hầu gái già: "Ngô ma, bà ác quá đấy, con trai cả của tôi đi rồi mà bà còn oán trách tôi. Chẳng lẽ tôi vì tiết kiệm tiền mà ngay cả tính mạng của con trai mình cũng bỏ? Bạch thập tam thiếu gia đã giết chết đám bắt cóc, cứu nó về rồi, chúng ta phải nhớ ơn của người ta. Con tôi số mạng kém, ông trời không chịu khai ân thì tôi cũng hết cách, chỉ đành chịu đựng mà thôi."
Người hầu gái già được gọi là Ngô ma nói: "Tôi có oán thì cũng chẳng oán lão phu nhân. Thế nhưng tôi đau lòng lắm. Kiếp này tôi không sinh được đứa con nào, chăm sóc đại thiếu gia từ nhỏ đến lớn, đối đãi với cậu ấy như con mình. Bây giờ cậu ấy đi rồi, tôi chỉ hận mình không đi theo được."
Khương lão phu nhân nói: "Bà không phải mẹ ruột của nó còn như vậy, huống chi tôi là mẹ ruột nó, tôi còn đau không thiết sống đây."
Hai bà lão đối mặt nhau, càng khóc thê lương hơn.
Dù gì Bạch Tuyết Lam cũng có quan hệ thông gia, không tiện nhúng tay vào việc ở đây, an ủi đôi câu bèn cùng Tuyên Hoài Phong ra ngoài. Thế nhưng cũng không tiện đi luôn, đành phải đứng bên ngoài cửa phòng cùng vài người, nghe mấy người phụ nữ bên trong khóc.
Đương nhiên bên trong còn vài ông lão có kinh nghiệm đang chuẩn bị nghi thức dành cho người chết.
Bị bầu không khí thê lương ảnh hưởng, tâm trạng Tuyên Hoài Phong cũng nặng nề. Dẫu sao đứng yên cũng chẳng có việc gì làm nên rảnh rỗi, y bèn nghiêng đầu nhìn tình huống bên trong. Chỉ thấy hai gia đinh của trang viên cầm một bó vải trắng tới, bước lên bậc thang, vắt vải trắng qua xà nhà, một đầu rủ xuống mặt đất, một đầu kéo ra ngoài cửa phòng khách, tựa như một chiếc cầu bằng vải.
Đột nhiên nghe tiếng "cục cục", hóa ra có người ôm một con gà trống đến, đặt nó xuống đất, thúc nó đi hai vòng chung quanh tấm ván đặt người chết.
Bạch Tuyết Lam thấy Tuyên Hoài Phong nhìn con gà trống kia chằm chằm liền biết y tò mò, nhỏ giọng giải thích với y: "Đây là phong tục địa phương, dùng để dẫn hồn."
Tuyên Hoài Phong nói: "Quả nhiên phong tục mỗi nơi một khác. Ở Quảng Đông quê em chưa tùng thấy cảnh này bao giờ. Sau này em chết, anh làm tang sự cho em, nếu theo phong tục bên anh thì há chẳng phải cũng đặt một con gà trống bên cạnh em…"
Lời chưa dứt, Bạch Tuyết Lam biến sắc, lập tức che mặt y, mắng nhỏ: "Nói nhăng cuội gì thế? Có người chết nằm ở đây, còn không mau im miệng!"
Tuyên Hoài Phong chẳng qua thuận miệng một câu, song nhìn Bạch Tuyết Lam lo lắng như vậy cũng hiểu mình ăn nói bất cẩn, y vừa xấu hổ vừa lúng túng, cười gượng nói: "Em sai rồi, lần sau không dám. Nhưng anh là người từng du học tây dương, chẳng lẽ cũng quan tâm đến những thứ mê tín thế này giống Khương lão phu nhân sao?"
Bạch Tuyết Lam nghiêm mặt nói: "Anh mê tín hay không cũng chẳng phải chuyện lớn gì. Nhưng em vô cớ nói những lời này giống như cầm dao cứa vào tim anh vậy. Em còn như thế nữa, anh sẽ thật sự không tha cho em."
Tuyên Hoài Phong tiếp thu ý kiến, khẽ nói: "Em xin lỗi."
Bấy giờ Bạch Tuyết Lam mới hòa hoãn, nhìn y rồi nghếch cằm vào phía trong. "Tác dụng của gà trống kết thúc rồi."
Tuyên Hoài Phong quay đầu nhìn, quả nhiên, ước chừng gà trống đã đi vòng quanh người chết xong, bị người ta ôm ra ngoài, đứng ở cửa cầm dao cắt cổ, máu gà lập tức bắn đầy mặt đất.
Đây chắc hẳn cũng là một bước trong việc dẫn hồn của nơi này.
Khi người chết được đưa từ phòng ngủ ra đã thay thọ y – thật ra chính là một bộ quần áo bông màu đen, bên ngoài mặc chiếc trường bào mới tinh, phía trên không cài nút áo, theo như tập tục thì phải dùng dây đai thắt lưng để buộc lại, gọi là "đái tử", mang ý là dẫn dắt con cháu đời sau được phúc vận lâu dài.
Lúc này, Ngô ma theo phong tục cầm một chiếc thắt lưng tới giao cho Lãnh Ninh Phương, muốn cô buộc lên cho người chồng đã chết. Từ lúc chồng sốt cao bệnh nặng, Lãnh Ninh Phương chăm sóc ngày đêm, đến cơm cũng chưa ăn được bữa nào cẩn thận, mệt mỏi lại đau lòng đã khiến tinh thần trở nên ngây ngẩn. Hiện tại, cô khóc đến nỗi cả người như nhũn ra, tay run lẩy bẩy, cột chiếc thắt lưng vải hồi lâu vẫn chưa được hoàn chỉnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!