Chương 30: (Vô Đề)

Tuyên Hoài Phong nghe lời Bạch Tuyết Lam về phòng trước. Nghĩ ngồi im không làm gì thì chẳng bằng thu dọn hành lý. Đến trang viên Khương gia đã lâu, chuyện nọ tiếp chuyện kia, từ đó đến giờ vẫn chưa có thời gian rảnh rỗi.

Bình thường những chuyện này đều do Tôn phó quan quản lý, không cần Tuyên Hoài Phong phải nhọc lòng quan tâm.

Vừa nghĩ vậy, lại biết Tôn phó quan làm việc chu đáo, y cũng hiểu bình thường mình đã được người đồng nghiệp này quan tâm nhiều.

Hành lý kéo từ trên tàu hỏa xuống đa phần là súng ống đạn dược, tất cả được giao cho đám Tống Nhâm trông coi. Trong phòng này đều là đồ dùng cá nhân của hai người Tuyên Bạch, có đến bảy tám rương. Đêm đó vội vàng, tất cả vẫn bị chất ở góc tường sau tấm bình phong.

Tuyên Hoài Phong mở một rương ra nhìn thử, bên trong để quần áo, phần lớn đều còn nguyên vẹn, không vấn đề gì.

Lại mở thêm một rương, bên trong có chừng mười món đồ bằng vàng hay ngọc, cũng không biết Bạch Tuyết Lam chuẩn bị để tặng ai. Mỗi món đều được bọc bằng lớp vải mềm để tránh trên đường đi va chạm phải rồi hư hỏng. Thế nhưng dù sao tàu hỏa bị lật, xảy ra việc lớn như vậy nên khó tránh hư hại.

Tuyên Hoài Phong lấy từng món vàng ngọc kia ra, đặt lên bàn, đồ bằng vàng thì không sao, nhưng có hai món bằng ngọc bị vỡ. Một chiếc bình bạch ngọc điêu hoa mai, một miếng ngọc hình dơi phúc thọ song toàn.

Có lẽ hai món đồ này được Bạch Tuyết Lam đích thân lựa chọn, định đưa về quê, đương nhiên giá trị sẽ không nhỏ. Nếu rơi vào mắt người khác, nhất định họ sẽ đau lòng dậm chân đấm ngực một phen, nhưng Tuyên Hoài Phong xuất thân từ gia đình quyền thế, khi còn nhỏ đã nhìn thấy những món này nhiều, chẳng qua chỉ thở dài đặt qua một bên.

Mở tiếp một rương nữa, đây là số sách Tuyên Hoài Phong mang ra từ Bạch công quán.

Tiện tay rút một quyển, hóa ra là "luận bàn về đại số hiện đại" mà lần trước chưa đọc xong, ở giữa kẹp một chiếc thẻ đánh dấu sách bằng bạc, ở ngay phần khi trước đang đọc.

Tuyên Hoài Phong bất giác cười một tiếng, gỡ thẻ sách xuống đặt qua một bên, cúi đầu đọc chữ trong sách.

Vốn chỉ định đọc ba bốn trang, nghỉ ngơi một lúc lại tiếp tục dọn dẹp, không ngờ vừa đọc đã nhập tâm, bất tri bất giác quên mất chuyện dọn dẹp, cầm sách lật từng trang từng trang thật chậm rãi.

Cũng không rõ đã qua bao lâu, Bạch Tuyết Lam đẩy cửa đi vào. Thấy trong phòng như cửa hàng bán châu báu, đồ vàng đồ ngọc bày trên bàn lấp lánh rực rỡ, một người ngồi bên cạnh bàn đang chuyên tâm đọc sách.

Bạch Tuyết Lam cười hỏi: "Đây chính là cái gọi là coi vàng ngọc như không, một lòng đọc sách thánh hiền hay sao?"

Thấy hắn trở về, Tuyên Hoài Phong đặt sách xuống, đứng lên hỏi: "Em đang thu dọn đồ đạc, không ngờ tay vừa cầm vào sách đã hóa thân thành con mọt sách rồi. Anh bảo đi một lúc sẽ về mà sao lâu vậy?"

Vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi giật mình.

Hóa ra trong lúc không để ý, sắc trời đã trở nên u ám, chẳng trách khi đọc sách y lại thấy mỏi mắt.

Tuyên Hoài Phong vội vàng mở đèn, căn phòng trở nên sáng sủa, chiếu xuống những món trên bàn khiến chúng lóng lánh màu mè.

Bạch Tuyết Lam cầm một chiếc như ý bằng vàng lên nghịch, miệng nói: "Anh thấy vị lão phu nhân kia chắc phải khóc một trận đứt gan đứt ruột rồi. Lúc đầu đã bảo nếu cưa chân còn có thể bảo toàn tính mạng, cuối cùng bà ấy không muốn, cứng rắn trì hoãn. Bây giờ xem tình hình bệnh nhân, cho dù bà ấy có nghĩ lại, quyết tâm muốn cưa chân thì e rằng vẫn không giữ được tính mạng con trai cả của bà ấy rồi."

Đích thân thấy cảnh Tôn phó quan vì Pê

-ni

-xi

-lin mà gây ra chuyện lớn, Tuyên Hoài Phong hiểu tình huống của bệnh nhân nghiêm trọng. Hiện tại nghe Bạch Tuyết Lam trở về nói như vậy thì càng xác định, đành thở dài.

Bạch Tuyết Lam thấy Tuyên Hoài Phong đa sầu đa cảm bèn nhẹ nhàng cầm chiếc như ý bằng vàng chạm lên gương mặt y: "Cái tính này của em ấy, cứ đem chuyện thiên hạ về coi như chuyện của mình. Bất kể ai bị thương, nhà ai có người chết đều trở nên phiền muộn một phen. Thế giới mỗi ngày chết hàng bao nhiêu người, em cứ như vậy thì làm sao bận tâm cho xuể?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh tưởng em than thở vì anh rể của anh? Em đang than thở vì sự bất lực của Trung Quốc chúng ta thôi. Bàn về sản vật phong phú, lãnh thổ bát ngát, chúng ta đều có; bàn về nhân số, chẳng lẽ chúng ta không sánh được với Anh Mỹ? Luận lại lịch sử, anh chỉ cần nhìn con dân trăm họ, Đường tông Tống tổ thì biết, có lúc nào từng thua người tây phương? Bây giờ đám con cháu chúng ta đúng là bất tài.

Chỉ một loại thuốc như vậy mà chúng ta không thể tự sản xuất được, chỉ có thể dựa vào người khác. Không lấy được thuốc thì chỉ biết trơ mắt nhìn người ta chết. Nếu chúng ta có bản lãnh, có thể xây được một xưởng sản xuất thuốc Pê

-ni

-xi

-lin, tuy không dám nói có thể cứu hết người trong thiên hạ, nhưng dẫu sao cũng sẽ không bí bách như thế này."

Bạch Tuyết Lam cười phá lên: "Tuyên phó quan khí phách lớn quá, anh đúng là coi thường em rồi. Sau xưởng quân giới còn muốn thêm một xưởng sản xuất thuốc Pê

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!