Chương 29: (Vô Đề)

Bạch Tuyết Lam nói muốn đi ngắm tuyết cũng chẳng phải là nói dối.

Đúng như dự liệu, lúc phòng bếp đưa cơm nóng cùng thức ăn tới thì quả nhiên có thêm hai món khá thanh đạm. Tay nghề dĩ nhiên không thể so được với Bạch công quán, song mang đậm hương vị thôn quê.

Đợi khi ăn xong bữa cơm không phải bữa sáng cũng chẳng phải bữa trưa này, Bạch Tuyết Lam liền dẫn Tuyên Hoài Phong ra ngoài.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Chẳng lẽ ở nơi sơn dã thế này vẫn có cái thú trang nhã đạp tuyết tìm mai hay sao?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Em đã biết là nơi sơn dã rồi thì đương nhiên không phải đi tìm mai, cơ mà có thể tìm chút thú vui của người nơi sơn dã đấy."

Hai người cùng rời khỏi trang viên Khương gia, đi không xa lắm, chỉ đi đến bãi đất bên ngọn núi đằng sau trang viên.

Ai ngờ ngọn núi kia nhìn thì chẳng cao, nhưng do tuyết đọng nên đi lại khá khó khăn.

May là Tuyên Hoài Phong yêu thích cảnh tuyết tự nhiên trong núi, vừa đi vừa ngắm, mệt mỏi thì ngừng một lát, ngón tay chỉ cho Bạch Tuyết Lam xem quang cảnh chung quanh, cười cười nói nói, rốt cuộc cũng đến một khoảnh đất bằng giữa sườn núi.

Tuyên Hoài Phong đứng trên sườn núi, gió rét phả lên mặt, trong cái lạnh như băng ấy lại lộ ra vài phần sảng khoái.

Nhìn xa xa phía dưới, tuyết rơi nhiều lộ một mảnh trắng xóa, y không khỏi sinh lòng cảm khái.

Bạch Tuyết Lam ôm lấy eo y từ phía sau, ghé bên tai hỏi: "Em đoán xem Quảng Đông ở phía nào?"

Tuyên Hoài Phong ngẩng đầu nhìn mặt trời, chắc để tìm hướng đông nam, chỉ về một phía: "Đằng kia."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Vậy quê anh thì sao?"

Tuyên Hoài Phong lại chỉ một hướng: "Chắc là đầu kia."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Vậy nhà chúng ta thì sao? Ở hướng nào?"

Tuyên Hoài Phong quay đầu lại, đầu ngón tay đặt lên mũi Bạch Tuyết Lam, ung dung điểm mấy cái, lộ ra nụ cười nhã nhặn, hỏi: "Em đã đoán là anh sẽ cho em câu hỏi khó mà. Đáp án này đã hợp lệ chưa?"

Bạch Tuyết Lam lập tức mỉm cười, cánh tay thu lại, ôm Tuyên Hoài Phong rất chặt, cơ hồ siết lấy eo y.

Tuyên Hoài Phong kêu lên: "Đau, mau buông tay."

Bạch Tuyết Lam thả lỏng tay, đứng sóng vai cùng y, nhìn mảnh đất trắng như tuyết phía xa, bỗng nhiên nhàn nhạt nói: "Lần này về quê, anh vốn đã quyết định dù thế nào cũng phải thật vui vẻ, phải hoàn hảo. Chỉ tiếc trời không chiều lòng người, chắc anh không thể không giết người."

Tuyên Hoài Phong lấy làm kinh hãi, vội hỏi: "Nói vậy là sao?"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em biết lai lịch của đám thổ phỉ bao vây trang viên Khương gia ra sao không?"

Tuyên Hoài Phong đầu tiên nói không biết, sau đó suy nghĩ một lúc thì loáng thoáng nhận ra điều gì, lập tức hỏi: "Là đám thổ phỉ bị chúng ta cho ăn quả đắng ở chỗ tàu hỏa, bọn chúng đuổi theo tới đây trả thù?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đúng vậy."

Tuyên Hoài Phong càng khó hiểu, lại hỏi: "Đám kia đến báo thù đã bị chúng ta giết sạch sẽ, sao anh còn nói phải giết người? Lại nói, theo ý anh thì lúc về đến quê anh sẽ đại khai sát giới, em nghe mà run cả người. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh kể rõ ràng cho em nghe xem."

Bạch Tuyết Lam chợt bật cười, hời hợt đáp: "Là chuyện gì thì anh cũng chưa tra rõ hoàn toàn được. Đợi anh biết rồi sẽ kể lại tỉ mỉ cho em nghe."

Tuyên Hoài Phong hiểu tính hắn, nếu đã không muốn nói thì có ép cũng chẳng ép nổi.

Trầm mặc giây lát, y lại sinh ra cảm giác áy náy khi không biết phải trấn an khuyên giải người yêu như thế nào, gượng cười nói với Bạch Tuyết Lam: "Được rồi, em đợi sau này anh kể em nghe. Cơ mà có vấn đề thế này. Anh đó, bình thường luôn mang cái tật xấu gàn bướng cố chấp tự phụ, tính tình thì nóng vội, hành động lại nhanh. Em khuyên anh trước một câu, làm việc gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận, khoan dung với người ta một chút."

Bạch Tuyết Lam hiểu ý y, hỏi lại: "Em cảm thấy anh quá hà khắc với Tôn phó quan?"

Tuyên Hoài Phong nhân cơ hội hỏi: "Em biết cậu ấy tiết lộ bí mật của anh là có lỗi trước. Nhưng rốt cuộc anh định xử lý cậu ấy thế nào?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Chị anh xin tha cho cậu ta, em cũng nói đỡ cho cậu ta, nhân duyên của cậu ta đúng là không tồi. Lời em nói lúc trước thật sự cũng hơi có lý, anh tức giận như vậy, thứ nhất là bởi vì cậu ta đã phụ sự tín nhiệm của anh; thứ hai là do trong lòng anh đang nín nhịn ngọn lửa giận, ai bảo cậu ta lại đụng vào họng súng của anh cơ chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!