Chương 28: (Vô Đề)

Bạch Tuyết Lam nói: "Được, được, cậu làm cái chức quan này không tồi đâu. Tôi thực sự không biết phải thưởng cho cậu như thế nào nữa."

Vào những lúc thế này, phàm là trên mặt lộ vẻ tươi cười, ngoài miệng nói tốt lắm, vậy thì sẽ càng nguy hiểm hơn.

Tôn phó quan trầm mặc một lúc, đứng thẳng tắp trước bàn rũ hai tay xuống, cúi đầu nói: "Tôi vừa tiết lộ việc mật của tổng trưởng, đương nhiên hiểu lỗi mình không nhỏ, chỉ chờ lĩnh phạt. Thế nhưng Pê

-ni

-xi

-lin kia đối với người khác mà nói thì có lẽ còn lớn hơn cả trời, còn đối với tổng trưởng thì chẳng phải cái không thể có lại nữa. Cho dù để cho vị cô gia của Khương gia dùng trước, tương lai trở lại thủ đô, xin tổng lý phê duyệt một tờ giấy rồi muốn có bao nhiêu liều nữa cũng có.

Cầu tổng trưởng nhấc tay giúp đỡ."

Nói xong, sau đó khom người thật sâu.

Bạch Tuyết Lam ngồi vững vàng, nhìn hắn cúi đầu vẫn không hề cử động, đang định mở miệng, Tuyên Hoài Phong bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Hắn lập tức không để ý đến Tôn phó quan nữa, quay đầu nói với Tuyên Hoài Phong: "Em thế này là ẩu quá còn gì? Thời tiết lạnh như thế mà không mặc dày một chút."

Tuyên Hoài Phong nhìn thoáng qua trên người mình. "Mặc có ít đâu."

Lời vừa khỏi miệng liền thấy ánh mắt Bạch Tuyết Lam có phần sắc bén, bèn nhượng bộ nói: "Em đi quàng thêm chiếc khăn ấm nữa là được."

Liền đi ra sau tấm bình phong.

Lúc này Bạch Tuyết Lam mới quay đầu nhìn về phía Tôn phó quan, tiếp tục câu chuyện trước đó: "Nhấc tay vốn chẳng phải việc gì khó, cơ mà tại sao tôi phải nhấc tay lên? Chỉ vì cái hành vi ăn cây táo rào cây sung của cậu? Cậu gây ra chuyện đó mà còn mặt mũi đi cầu xin, vậy tôi vốn có thể cứu cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn."

Tôn phó quan vội vàng kêu một tiếng: "Tổng trưởng!"

Bạch Tuyết Lam quát to: "Người đâu!"

Khiến cho tuyết trên nóc nhà cũng bị chấn động rơi xuống lả tả.

Bên ngoài chắc hẳn cho rằng có sự cố khẩn cấp nên tới ba bốn hộ binh xông vào, Tống Nhâm là người đầu tiên có mặt. Vào bên trong lại không thấy người ngoài, chỉ có tổng trưởng đang ngồi và Tôn phó quan đang đứng, khiến họ không khỏi ngẩn người.

Bạch Tuyết Lam chỉ về phía Tôn phó quan, lãnh đạm nói: "Trói lại."

Đám hộ binh đương nhiên biết thân phận Tôn phó quan, thấy Bạch Tuyết Lam đột nhiên muốn trói hắn thì nhất thời ngẩn ra. Giây lát sau, Tống Nhâm tỉnh táo lại, nhìn sắc mặt Bạch Tuyết Lam tựa hồ nổi giận thật, không dám chần chừ, vung tay lên: "Trói!"

Hai hộ binh đi qua khống chế Tôn phó quan.

Lúc vào phòng không biết sẽ phải trói người nên chẳng ai đem dây theo, chỉ vặn ngược hai cánh tay Tôn phó quan lại, tạm thời mang tính tượng trưng.

Tôn phó quan không phản kháng, mặc cho bọn họ vặn ngược tay, giọng nói tăng cao một chút: "Tổng trưởng, ngài mang theo hai liều thuốc tới, coi như muốn dự bị thuốc cho ai đó thì vẫn có thể lấy một liều ra cứu người mà. Việc này liên quan đến cả đời của tiểu thư, cô ấy là một người phụ nữ đáng thương, ngài không thể nhẫn tâm như thế!"

Bạch Tuyết Lam cười lạnh nói: "Tiểu thư Bạch gia chúng tôi lại phải để cho một người ngoài như cậu thương xót giùm? Cậu thử nhìn bản thân mình xem, cậu là cái thá gì? Có tư cách hỏi tới việc nhà tôi? Lẽ nào cậu mong đợi được thành đôi với chị ấy?"

Câu hỏi này khiến cho Tôn phó quan lâm vào thế bí, gương mặt lúc xanh lúc đỏ, vạn phần lúng túng khó chịu, tiếp theo phẫn nộ ngẩng đầu lên: "Ngài làm nhục tôi thì thôi, tại sao lại lôi cả cô ấy vào? Cô ấy là người quy củ như vậy, chịu nổi mấy lời nói nhảm này sao? Muốn giết muốn xử tôi thế nào cũng được, không cần gấp, nhưng anh phải thu hồi lại những lời mình vừa mới nói ra!"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nói vậy là cậu không cất giấu suy nghĩ gì với bà chị kia của tôi?"

Tôn phó quan nói: "Không có!"

Bạch Tuyết Lam nói: "Vậy chúng ta chẳng có gì để thương lượng cả. Áp giải xuống."

Tôn phó quan bỗng dưng giãy giụa, không chịu bị mang đi, lớn tiếng nói: "Thuốc! Anh không thể không cho họ liều thuốc Pê

-ni

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!