Chương 27: (Vô Đề)

Một đêm ngủ vô cùng ngọt ngào. Hôm sau, mặt trời chiếu qua ô cửa sổ, Tuyên Hoài Phong vẫn đang nằm trên giường.

Bỗng nhiên, bên ngoài "đoàng đoàng" nổ vang lên một hồi tiếng súng, lập tức khiến Tuyên Hoài Phong giật mình tỉnh lại, ngồi bật dậy.

Bạch Tuyết Lam vừa vặn từ bên ngoài trở về, vội bước nhanh đến bên giường ngồi xuống, an ủi: "Đừng hoảng, không có chuyện gì lớn đâu, lão phu nhân đang ở bên ngoài tế người chết, xử lí mấy tên thổ phỉ còn sống sót đó mà."

Vuốt vai Tuyên Hoài Phong qua lớp vải đồ ngủ, hơi thở y mang theo sự bất an, hiển nhiên bị giật mình hoảng sợ. Điều này khiến hắn hơi bực.

Trùng hợp là ngày lúc này có người của trang viên Khương gia đến nói: "Lão phu nhân có việc muốn mời Bạch thập tam thiếu gia qua một chuyến."

Bạch Tuyết Lam tức giận nói: "Không thấy tôi đang bận đây à? Về nói với lão phu nhân nhà các người là: đàn bà mà tính khí mạnh quá nhỉ. Đem thổ phỉ còn sống ra tế người chết thì một đao chém đầu xuống là được. Sáng sớm lại đi nổ súng? Làm cho người nhà tôi giật mình hoảng cả lên đây này."

Kẻ chạy qua mời Bạch Tuyết Lam cũng không thông minh cho lắm, không giống đám đầy tớ trai trong công quán sẽ cười đùa hí hửng, nói chuyện mè nheo. Thấy Bạch Tuyết Lam bực bội như vậy thì lập tức trở về báo cáo.

Tuyên Hoài Phong hôm qua trải qua một vụ đọ súng, lại nghe được tiếng vang lúc chưa tỉnh táo, thực sự là bị dọa cho hết cả hồn, nhưng cũng chỉ qua một lúc sau đã tỉnh táo lại, hỏi Bạch Tuyết Lam: "Cứ vậy mà giết mấy tên hôm qua bắt về sao? Không thông qua chút thủ tục nào?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Em tưởng đây còn là thủ đô? Ở cái chỗ không có vương pháp này thì chỉ có thể làm theo quy củ của địa phương thôi. Thổ phỉ xuống tay không lưu tình, em cũng khó khuyên những người bị chúng phá hoại từ bi lắm."

Trong lòng Tuyên Hoài Phong khá khó chịu.

Thời gian y du học tại Anh, nhìn xã hội của người ta, tuy cũng biết còn chỗ không hoàn mỹ, nhưng ít nhất vẫn thấy được vẻ văn minh bên ngoài. Vậy mà tại sao ở chính tổ quốc mình lại thấy nơi nơi đều là cảnh xấu xa, đổ nát, ai ai đều muốn giết người?

Y thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa, đổi đề tài hỏi: "Mấy người còn sống trong tay anh đều giao cho lão phu nhân sao? Nếu vậy thì đã thẩm tra được kết quả rồi?"

Bạch Tuyết Lam hờ hững đáp: "Cái đám thổ phỉ vớ vẩn kia quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy trò đó, không ở núi này thì ở thung lũng kia."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vậy đám tấn công trang viên Khương gia và bắt cóc Khương đại thiếu gia là cùng một nhóm?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Không phải. Đám hôm qua em gặp là đám ở Phế Thạch Nhai, thế lực tương đối lớn. Có điều, gặp chúng ta thì bọn chúng cũng thành đồ bỏ đi thôi."

Tuyên Hoài Phong nói: "Quả nhiên có thế lực, ít nhất thì em nhận ra đại bác tây dương mà chúng dùng là dòng sản phẩm tân tiến, quân chính phủ cũng chưa chắc có được trang bị tốt như vậy."

Bạch Tuyết Lam hầm hừ nói: "Một khẩu đại bác tây dương là giỏi lắm sao? Chờ chúng ta xây xong xưởng quân giới, muốn bao nhiêu đại bác tây dương thì sẽ có bấy nhiêu. Đừng mải ngồi trên giường nói chuyện nữa, thay quần áo nào. Hôm nay chào hỏi anh ta xong thì chúng ta sẽ lập tức rời đi."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Đi đâu?"

Bạch Tuyết Lam cười, điểm nhẹ một cái lên sống mũi y. "Lại vờ hồ đồ gì đó? Đương nhiên là em phải theo anh về nhà anh rồi."

Nhắc tới chuyện này, trong lòng Tuyên Hoài Phong vẫn có cảm giác không chân thực, cố gắng cười nói câu gì đó rồi rời giường, lấy quần áo dày, đi ra phía sau thay. Bạch Tuyết Lam muốn mò vào lại bị y đẩy ra ngoài.

Mới vừa định mặc chiếc quần ấm vào, Khương gia lại phái một người nữa tới, đứng ngoài cửa nói: "Bạch thập tam thiếu gia, lão phu nhân mời ngài nhất định phải qua một chuyến."

Bạch Tuyết Lam cau mày hỏi: "Chuyện gì mà gọi ba bốn bận như vậy?"

Người kia đáp: "Sao tôi biết được? Dù sao lão phu nhân nhìn có vẻ sốt ruột lắm, đại thiếu phu nhân nhà chúng tôi cũng ở đó."

Tuyên Hoài Phong thò đầu ra từ tấm bình phong, lộ nửa gương mặt nói với Bạch Tuyết Lam: "Em thấy họ có việc chính sự muốn tìm anh, anh đừng dỗi nữa, đi một chuyến đi. Nếu không thì để em đi chung với anh."

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh ghét nhất cái điệu bộ của đám người nông thôn này, em giúp bọn họ một lần, sau này đến lông gà vỏ tỏi gì cũng đều tới phiền em hết. Bên ngoài lạnh, em đừng đi, để anh qua đó xem thử."

Đến khi Tuyên Hoài Phong mặc xong quần áo đi ra, Bạch Tuyết Lam đã đi theo người nọ.

Tuyên Hoài Phong hơi bất an, muốn đi coi trộm một chút.

Cửa phòng vừa mở, đối diện là trận gió lạnh cuốn vào, lạnh đến nỗi khiến y hắt xì mấy cái.

Trùng hợp là Tôn phó quan cũng vừa tới, nhìn vậy bèn nói: "Hôm nay không có mặt trời như hôm qua đâu, nhiệt độ còn giảm nhiều nữa, không biết bên ngoài lại chết bao nhiêu người ăn mày. Đừng đứng ở cửa, chúng ta vào trong đi."

Tôn phó quan đưa Tuyên Hoài Phong vào phòng, đóng cửa lại, chính mình cũng hắt xì một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!