Miệng Bạch Tuyết Lam vẫn bày tỏ bất mãn: "Em đúng là… tốt xấu gì cũng chỉ biết bao che thôi. Tấm lòng anh đối với em ra sao thì em hoàn toàn không hiểu."
Tuyên Hoài Phong cười nói: "Ai bảo không hiểu, em cảm kích còn chưa kịp ấy chứ. Anh nghĩ xem, ban đầu anh dạy em bắn súng thế nào? Không thể chỉ dùng mắt, mà còn phải dùng tâm. Anh nói xem, tâm của em đặt lên đầu người nào mới có thể ngắm chính xác như vậy chứ?"
(Đoạn này chơi chữ: Tâm = tim, chơi chữ giữa tâm ngắm bắn của súng với trái tim của Hoài Phong, đầu ngắm bắn với đầu của Bạch Tuyết Lam, đầu này cũng có thể hiểu là người nha các đồng chí.)
Đây quả thực được coi như lời tỏ tình hiếm có của Tuyên Hoài Phong.
Hơn nữa lại ngay trước mặt Tôn phó quan cùng Tống Nhâm, thật sự khó mà so với dáng vẻ cẩn trọng kiềm chế trước kia.
Bạch Tuyết Lam sao chịu được lời dỗ dành này, bị khen đến nở nụ cười, cứ để Tuyên Hoài Phong khoác lấy một cánh tay mình, không thèm đoái hoài tới việc làm khó Tống Nhâm nữa, theo y đi ăn cơm.
Vừa quay đầu, chỉ thấy một người cao lớn đi từ sân nhà đối diện tới. Nhìn thấy Tuyên Hoài Phong từ xa, hai cánh tay khoanh trước ngực dang ra, vẫy qua vẫy lại rất mạnh.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Thủ lĩnh Từ, làm gì thế?"
Thủ lình Từ đi tới, cười nói: "Rượu ngon lẫn thức ăn ngon bày ra một lúc rồi vẫn chưa thấy khách quý đâu, lão phu nhân sốt ruột nên bảo tôi đi mời. Ngài xem, tôi bái ngài như bái Bồ Tát sống vậy. Thủ lĩnh Từ là người ta gọi chơi vậy thôi, sau này ngài gọi tôi là Từ lão tứ đi."
Sau đó mời hai người tới từ đường, nơi chuẩn bị tiệc rượu.
Bạch Tuyết Lam nhìn hắn vô cùng cung kính với Tuyên Hoài Phong còn thấy thoải mái hơn so với người khác cung kính với mình, cẩn trọng gật đầu, mang Tuyên Hoài Phong cất bước.
Thủ lĩnh Từ đi phía trước mấy bước, chốc sau thấy Tống Nhâm vẫn ngây ngô đứng bất động phía sau, nói: "Tống đại ca, hai vị trên đã nể mặt rồi, chẳng lẽ anh lại không chịu nể mặt sao?"
Tống Nhâm trộm nhìn Bạch Tuyết Lam một cái, khoát tay nói với thủ lĩnh Từ: "Bộ dạng của tôi… không ra trốn đông người được, không đi."
Thủ lĩnh Từ nói: "Tống đại ca nói vậy là khách khí quá rồi. Chúng ta hôm nay hoạn nạn mới gặp được nhau, chính là tình nghĩa cùng đổ máu đấy. Lão phu nhân đã nhìn thấy cảnh anh đứng trên cổng thành, đặt cược tính mạng mình để che chở trang viên Khương gia, mới rồi còn đặc biệt nhắc tên anh, bảo nhất định phải mời anh đến. Đừng lằng nhằng nữa, mau đi thôi."
Vừa nói vừa kéo Tống Nhâm.
Tống Nhâm chần chừ tại chỗ, vẫn khoát tay: "Không đi, không đi."
Một người nhất định mời, một người tuyệt không chịu đi, cuối cùng hai gã đàn ông sức dài vai rộng quay ra lôi kéo nhau.
Tuyên Hoài Phong không nhìn nổi nữa, ho khan một tiếng, nói: "Tống Nhâm, còn rất nhiều người đang chờ đấy, anh đừng cố chấp nữa."
Tống Nhâm nói: "Tuyên phó quan, tôi là người thô lỗ, không quen ngồi trên tiệc rượu, sẽ khiến tổng trưởng mất thể diện đó. Tôi không đi đâu."
Tuyên Hoài Phong nói: "Anh sợ cái gì? Ăn với chúng tôi một bữa thôi mà, sợ bị hổ ăn thịt à? Đi thôi, còn lề mề nữa là thất lễ với người ta đấy."
Tống Nhâm vẫn lắc đầu.
Bạch Tuyết Lam vốn một mực im lặng, giờ không nhịn nổi nữa, hỏi Tống Nhâm: "Ngay cả Tuyên phó quan cũng không nói nổi cậu hả? Lão tử chẳng qua đạp cậu có hai cái chứ có cách chức cậu đâu. Cậu đây là không muốn chén cơm này nữa hả? Còn không mau đuổi theo!"
Tống Nhâm bị mắng hai câu này thì lập tức lên tinh thần, không nói hai lời liền theo sau lưng Bạch Tuyết Lam.
Đoàn người đi theo thủ lĩnh Từ, quả nhiên bên kia đã sớm đặt ba bàn tiệc rượu lớn ở bãi đất trống trước từ đường. Khương lão phu nhân biết bọn họ tới bèn để cháu dâu và một nha hoàn đỡ hai bên, đích thân tới nghênh đón, lễ nghĩa cực kỳ chu đáo.
Bạch Tuyết Lam cùng Tuyên Hoài Phong đương nhiên ngồi vào bàn chủ tiệc, lão phu nhân đích thân đi theo, ngoài ra còn có vài người lớn tuổi có chút thể diện ở trang viên Khương gia. Tống Nhâm được Bạch Tuyết Lam đưa tới, lại biểu hiện rất anh dũng lúc thổ phỉ tấn công nên được coi là khách quý, chiếm một vị trí ở bàn chủ tiệc, thủ lĩnh Từ ngồi ở bàn bên cạnh. Tôn phó quan có thân phận phó quan nên cũng được mời đến bàn chủ tiệc.
Để cho người ta kinh ngạc là đến Trương Đại Thắng cũng ngồi ở chỗ này, đại khái là đi theo Bạch Tuyết Lam cứu con trai cả của Khương lão phu nhân, lập được chút công lao.
Tuyên Hoài Phong ngồi xuống, nhìn sơ lược trên bàn một lượt.
Vốn tưởng rằng ban ngày xảy ra trận thảm chiến bất ngờ như vậy, bữa cơm này sẽ chuẩn bị vội vàng, e rằng không ổn lắm. Ai ngờ ngược lại còn có sáu món mặn sáu món chay, đối với những gia đình nông thôn ở Sơn Đông mà nói thì như vậy đã khá là ổn.
Từ đó có thể thấy vị lão phu nhân này quản gia rất tốt.
Khương lão phu nhân dùng thân phận đứng đầu gia tộc trước cảm tạ một phen, sau thì mời rượu khách quý, mời mọi người dùng bữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!