Chương 24: (Vô Đề)

Khoảnh khắc này, Bạch Tuyết Lam nào quan tâm đến những lời hoan hô mừng thắng lợi đó.

Trên đường trở về, sau khi nhận được tin trang viên Khương gia bị tấn công, hắn lập tức hoảng sợ, cả người toát mồ hôi lạnh.

Để hỗ trợ cho chị họ, lần này hắn ra ngoài đã mang theo các thuộc hạ đắc lực có thể dùng được, còn thêm cả một đống vũ khí Mỹ.

Ai ngờ hắn vừa đi chân trước, chân sau đã bị thổ phỉ tìm đến cửa. Trừ Tống Nhâm, trang viên Khương gia chỉ còn lại một đám hộ binh bị thương cùng một đám người làm chẳng ra sao, có năng lực phòng bị gì cơ chứ?

Nếu để cho thổ phỉ phá trang viên, Hoài Phong sẽ gặp nguy hiểm!

Vừa nhớ tới việc để Tuyên Hoài Phong lại trang viên Khương gia, lòng dạ Bạch Tuyết Lam rối như mớ bòng bong, lòng nóng như lửa đốt chạy trở về. Đến bên núi lại chạm trán đám thổ phỉ vừa tấn công trang viên đang trốn vào rừng.

Bạch Tuyết Lam đã mù quáng từ sớm, thấy những người này còn gì để nói? Lập tức lấy vũ khí, dồn chúng vào trỗ chết.

Giết sạch thổ phỉ, vội vã chạy tới trước cửa trang viên, Bạch Tuyết Lam ngẩng đầu nhìn, tim bỗng nhiên co thắt lại.

Người đứng trên cổng không phải là Tuyên Hoài Phong đó sao?

Bao trùm khắp cơ thể người nọ là màu đỏ nhức mắt, tất cả đều là máu!

Bạch Tuyết Lam gấp gáp lớn tiếng hỏi phía trên cổng: "Hoài Phong! Em bị thương hả?"

Tuyên Hoài Phong đang run run nhìn thi thể đầy trên đất, nhất thời chưa trả lời.

Bạch Tuyết Lam thấy y im lặng thì càng luống cuống, cửa chính vừa mở liền hung hãn đẩy người trước mặt một cái, vọt thẳng vào, dậm chân lên cổng thành.

Những người ở trang viên Khương gia vốn định đón tiếp vài câu tâng bốc hắn, nhưng nhìn khắp mặt hắn ngập tràn sát khí thì bước chân vừa đưa ra không khỏi rụt trở vào.

Lên cổng, trong mắt Bạch Tuyết Lam chỉ còn một mình Tuyên Hoài Phong, cơ hồ là nhào tới trước mặt y hỏi: "Bị thương thật hả? Sao khắp người toàn là máu thế này?"

Vươn tay, cẩn thận kiểm tra khắp người Tuyên Hoài Phong từng li từng tí.

Tống Nhâm nói: "Tổng trưởng, Tuyên phó quan không bị thương, máu trên người ngài ấy là của người khác. Hôm nay ngài ấy đã cứu mạng mọi người đấy."

Thấy Bạch Tuyết Lam, Tuyên Hoài Phong hồi phục tinh thần, giống như người bị treo trên không trung rốt cuộc đã chạm chân xuống đất, cảm nhận được sự an tâm. Y tươi cười với Bạch Tuyết Lam. "Anh đừng lo, em rất ổn."

Bạch Tuyết Lam kiểm tra cơ thể y, cả cổ cũng sờ thử, không phát hiện vết thương, lúc này mới thở phào một tiếng, níu lấy cổ tay y, quay đầu đi luôn.

Tuyên Hoài Phong bó tay, bị hắn kéo xuống khỏi cổng thành. Thấy hắn vẫn chưa chịu dừng bước, nhịn không được bèn hỏi: "Đi đâu vậy?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Về phòng."

Đưa Tuyên Hoài Phong về phòng rồi, Bạch Tuyết Lam liên thanh nói muốn đốt lò than, muốn nước nóng, sắp xếp thùng tắm.

Tuyên Hoài Phong đang cảm thấy máu tanh trên người dính dớp cực kỳ khó chịu, thấy vậy thì rất hợp ý. Chờ người đưa đồ đến vừa rời đi, y vội vàng đóng cửa lại, cởi sạch bong, chui vào thùng tắm.

Được làn nước ấm áp bao quanh, cơ thể thả lỏng, thoải mái thở dài một tiếng.

Bên cạnh thùng tắm đặt chiếc khăn lông to chừng bàn tay, Tuyên Hoài Phong thuận tiện cầm lấy, lại thấy Bạch Tuyết Lam đi tới, đoạt khăn khỏi tay mình.

Bạch Tuyết Lam dùng khăn lông nhúng nước nóng, giúp y lau sạch vết máu trên cổ từng li từng tí.

Tuyên Hoài Phong thấy hắn hết sức ngoan ngoãn, lại yên tĩnh đến lạ thường thì có phần kinh ngạc, hỏi hắn: "Sao anh im lặng vậy?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đến hồn vía cũng bị dọa cho sợ bay mất rồi. Chờ anh tỉnh hồn lại rồi chúng ta nói chuyện sau."

Tuy người của trang viên có đưa lò than tới, hắn vẫn sợ trong phòng quá lạnh khiến Tuyên Hoài Phong bị cảm, sau khi lau sạch sơ sơ máu trên người y bèn vội vàng muốn y ra khỏi thùng tắm.

Tuyên Hoài Phong vừa mặc áo ngủ xong, Bạch Tuyết Lam lập tức kéo y ngã xuống giường, thuận tay kéo cái chăn dày cộm qua trùm kín đầu cả hai, đắp kín mít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!