Chương 23: (Vô Đề)

Có đại bác tây dương hỗ trợ, đám thổ phỉ gan to mật lớn xông về phía cửa, giọng điệu cũng huyên náo ầm ĩ hơn.

Tống Nhâm vừa phải nổ súng bắn đám thổ phỉ tiến đến gần phía dưới vừa phải hạ lệnh cho những người khác chiến đấu, còn phải liên tục quay đầu lại nhìn vị được tổng trưởng nhà mình khắc sâu trong tâm khảm, lòng dạ như bị đun thành dầu sôi.

Gã đầu bếp Vương Thất hồi nãy bị thủ lĩnh Từ giao cho nhiệm vụ nạp băng đạn, bây giờ Tuyên Hoài Phong đổi qua súng tây, không cần Browning nữa, nhiệm vụ nạp băng đạn đương nhiên cũng được miễn. Hiện tại, gã rúc trong góc, hai tay ôm chặt đầu, run bẩy bẩy như chim cút bị phá tổ.

Đạn đại bác lại bắn tới, cổng thành lay động một trận, cát bụi lẫn vào máu và khói súng bay lên đầy trời, gã sợ vỡ mật, bỗng dưng gào lên một tiếng, đứng bật dậy chạy về phía cầu thang như phát điên.

Gã chỉ một lòng muốn rời khỏi cổng thành chết chóc này, nhưng chân tay con người sao nhanh hơn đạn dược được? Vừa thẳng người chạy ra khỏi bao đất ẩn núp khi nãy liền nhiễm nhiên trở thành mục tiêu sống, mới chạy được hai ba bước, vài viên đạn bắn tới, ghim lên sống lưng gã.

Trùng hợp là lúc này gã vòng qua sau lưng Tuyên Hoài Phong, lúc ngã xuống, máu đổ hết lên người y, ngay cả cần cổ cũng đỏ thẫm máu. Tranh thủ lúc bắn súng trộm nhìn về phía này một cái, thấy trên cổ lẫn lưng của Tuyên Hoài Phong toàn là máu, Tống Nhâm cho rằng y bị thương, hét to một tiếng: "Tuyên phó quan!"

Chẳng để ý đến đám thổ phỉ bên dưới nữa, ném khẩu súng đi, xông về phía Tuyên Hoài Phong.

Thầm cắn răng một cái, lần này dù có đắc tội cũng phải đưa vị này xuống khỏi cổng thành!

Vừa tới trước mặt Tuyên Hoài Phong, tai nghe đoàng một tiếng, Tuyên Hoài Phong lại cướp cò súng.

Phát đạn này trúng mục tiêu, một tên thổ phỉ đang nhét đạn vào đại bác tây dương dưới chân núi bỗng nhiên lệch người, gục xuống bất động.

Thủ lĩnh Từ kêu to: "Bắn hay lắm!"

Ánh mắt Tống Nhâm đặt trên người Tuyên Hoài Phong, bởi tiếng kêu của thủ lĩnh Từ mà không kiềm được quay đầu xem, bấy giờ mới thấy hình như phía chân núi có người bị bắn trúng thật, đang ngạc nhiên vui mừng không dám tin, lại một tiếng súng vang lên, tên thổ phỉ khác đứng cạnh đại bác tây dương lại ngã xuống.

Những người thuộc trang viên Khương gia đang đứng trên cổng thành cũng hô to: "Gục! Gục rồi!"

Thanh âm hưng phấn mắc lại trong tiếng súng đùng đoàng, lại dường như còn vang dội hơn tiếng súng.

Tống Nhâm nhìn thử nơi xuất hiện thương vong gần đại bác tây dương, sau đó ánh mắt lại rơi trên người Tuyên Hoài Phong lần nữa.

Tiếng súng đinh tai nhức óc, tiếng kêu vui sướng tìm được đường sống trong cõi chết, mùi khói súng nồng đậm trong mũi, người chết bị đục vài lỗ máu nằm bên trên… Hiện trường chiến đấu đầy máu me tanh tưởi ghê tởm. Song, người nâng khẩu súng Mỹ, sống lưng hơi cong cong kia đang híp một mắt ngắm bắn, gương mặt lộ ra thứ bình yên khiến người ta kinh ngạc.

Thần sắc đó tựa như y đang ngồi trên chiếc ghế đá bên tòa giả sơn trong vườn hoa Bạch công quán, phơi mình dưới ánh mặt trời ấm áp, lẳng lặng cầm sách thưởng thức.

Đoàng!

Tuyên Hoài Phong lại cướp cò súng.

Trong thời khắc chiến đấu ngươi chết ta sống luôn vang lên tiếng súng này, chẳng biết do khẩu Leighton 520 được Mỹ chế tạo này khác biệt, hay do người người nổ súng có điều gì đặc biệt, Tống Nhâm tựa hồ có thể bắt được tiếng đạn gầm thét âm thanh đặc hữu do Tuyên Hoài Phong bắn ra giữa muôn trùng tiếng đạn.

Hắn thậm chí không quay đầu nhìn về phía chân núi.

Hắn chắc chắn khoảng cách này phải đến bảy tám trăm mét, song không thể tưởng tượng được lại có thể bắn trúng.

Bởi vì mọi người ở cổng thành lại hoan hô vui sướng: "Trúng rồi! Trúng rồi!"

Tống Nhâm bỗng cảm nhận được một bàn tay bắt lấy cánh tay mình, nhẹ nhàng kéo một cái. Hắn hơi sửng sốt, nháy mắt nhận ra Tuyên Hoài Phong đang đưa tay ra kéo mình, chẳng thể làm gì khác hơn là ngồi xuống theo hướng tay đối phương kéo.

Giờ hắn mới phản ứng lại, khi nãy bản thân bị dáng vẻ ung dung nổ súng của Tuyên Hoài Phong khiến cho chấn động, hơi thất thần đứng vậy một thoáng… chẳng phải cũng trở thành mục tiêu sống của đám thổ phỉ kia hay sao? Nếu không có Tuyên Hoài Phong kéo một cái nhắc nhở, sợ rằng bản thân đã bị bắn chết.

Tống Nhân đẩy thi thể Vương Thất lui ra một ít, đứng bên cạnh Tuyên Hoài Phong, vừa nghĩ tới việc mình đáng nhẽ là người bảo vệ Tuyên phó quan, bây giờ ngược lại phải dựa vào sự bảo vệ của y, hơn nữa còn khiến cho Tuyên phó quan phân tâm, vươn tay kéo mình, hắn bỗng nhiên cảm thấy xấu hổ.

Tuyên Hoài Phong lại hồn nhiên không biết những suy nghĩ này của Tống Nhâm, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm chân núi phía xa.

Đã có mấy thi thể nằm cạnh đại bác tây dương, bọn thổ phỉ không cam lòng mất đi thứ vũ khí có thể giành chiến thắng vào lúc này, vẫn còn người muốn đến cạnh khẩu đại bác tây dương định tiếp tục bắn. Nhưng hành động đó hoàn toàn là đưa bia tới cho Tuyên Hoài Phong. Trạng thái hôm nay của y cực kỳ tốt, trừ phát súng đầu tiên trượt ra, những phát tiếp theo không lệch chút nào. Hễ ai đến cạnh khẩu đại bác Mỹ xịn xò kia thì nhất định sẽ lĩnh một viên đạn.

Giây phút trước, khẩu đại bác kia là thứ tài sản khiến đám thổ phỉ khoe khoang kiêu ngạo. Hiện tại, chung quanh nó chính là địa bàn của Tử thần Hoa Hạ, khiến người ta phải rợn tóc gáy.

Từng đợt từng đợt qua đi, trang viên Khương gia bừng bừng khí thế, không cần phải kiêng kị pháo binh của đối thủ nên càng đánh càng hăng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!