Chương 21: (Vô Đề)

Thủ lĩnh Từ dẫn mấy người trợ thủ vừa tìm được vội vàng đi về phía trước, Tuyên Hoài Phong cũng ở trong nhóm đó. Càng đến gần cổng, tiếng súng càng đinh tai nhức óc.

Vừa đến dưới cổng đã ngửi được mùi thuốc súng nồng nặc gay mũi, khiến người ta sặc sụa.

(Gốc:   = Môn lâu, là một kiểu cổng chào.)

Tuyên Hoài Phong đang đi, bỗng đỉnh đầu bụp một tiếng, y thầm than không ổn, chẳng lẽ là lựu đạn? Thuận tay chụp xuống lại là một một thứ nho nhỏ bóng loáng.

Hóa ra là một chiếc vỏ đạn rơi từ trên cổng xuống, nện lên đầu y. Y ngẩng đầu nhìn lên, lại thêm mấy chấm đen từ trên rớt xuống, vội nghiêng người tránh, nhìn xuống mặt đất, quả nhiên lại là vỏ đạn.

Từ đó có thể thấy được tình huống chiến đấu rất khốc liệt.

Không rõ thủ lĩnh Từ lấy được mấy cây súng trường từ đâu qua, phát cho mỗi người một khẩu.

Tuyên Hoài Phong nói: "Không cần cho tôi, trên người tôi có mang súng."

Vén chiếc áo choàng dài bên người qua, làm lộ ra võ trang cùng quân trang bên trong, hai bên trái phải trang bị hai bao súng lục, cắm hai khẩu Browning sáng bóng.

Sau khi chiến đấu với quân Quảng Đông ở thủ đô, y thường bị Bạch Tuyết Lam dặn dò phải luôn mang súng theo bên người.

Trải qua trận chiến cướp xe lửa hôm qua, y càng không dám sơ xuất, buổi sáng vừa thức dậy đã lập tức đeo súng lục.

Thủ lĩnh Từ nhìn y khí khái hào hùng làm lộ hai khẩu súng lục bên hông vẫn nửa tin nửa ngờ, thầm nghĩ: Trông cũng được đấy, có phải làm màu cho đẹp mắt không thì chờ lát nữa sẽ thấy.

Thủ lĩnh Từ dẫn mọi người lên cổng.

Gã đầu bếp tên Vương Thất kêu lên: "Thủ lĩnh Từ, tôi không biết dùng thứ này, ngài không thèm dạy tôi luôn hả?"

Thủ lĩnh Từ nói: "Lên trên kia xong rồi nhìn người ta dùng thế nào thì anh dùng thế đó. Đã lúc nào rồi, chẳng lẽ tôi còn phải mời thầy đến dạy anh nữa hả?"

Vương Thất vẫn rất do dự, không chịu bước lên thang gỗ hẹp lên cổng. Người phía sau ngại gã cản đường bèn đẩy một cái, gã đành phải leo lên.

Lên tới cổng, đạn bay đầy trời. Một người đàn ông trước mặt Vương Thất chắc hẳn cũng mới vào nghề, không biết khom người né tránh, đứng thẳng tắp, một viên đạn bay tới khiến đầu hắn nổ tung mất một nửa, máu vẩy xuống đầy cổ Vương Thất.

Nhìn Vương Thất sợ đến hồn phi phách tán, hai tay bưng súng đứng thẳng tắp chẳng khác gì mục tiêu sống, Tuyên Hoài Phong lập tức tiến lên đẩy ngã gã, gân giọng nói: "Anh ở lại đây cũng là chịu chết thôi, tôi cho anh một mệnh lệnh: Đến căn phòng tối qua của Bạch thiếu gia, trong góc phòng có một cái rương lớn, ở đó có mấy hộp giấy đựng đạn, anh mau cầm đến đây cho tôi!

Khẩn trương lên!"

Lúc này Vương Thất mới tỉnh táo lại, lăn một vòng lủi xuống khỏi thang.

Thủ lĩnh Từ thấy y tự tiện để cho Vương Thất đi thì trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, vừa bắn đám thổ phỉ bên ngoài trang viên, vừa lớn tiếng nói: "Cậu là phó quan của Bạch thiếu gia phải không?"

Hiện tại, Tuyên Hoài Phong không còn lạnh nhạt với những tình cảnh hung hiểm thế này như trước kia nữa, tự tìm một bao đất ẩn mình thật kỹ, vừa đáp: "Đúng vậy."

Ánh mắt nhìn chằm chằm phía dưới, rút khẩu Browning ngang hông ra, từ trên bắn ra hai phát súng, hai gã thổ phỉ dưới sân lập tức ngã xuống.

Thủ lĩnh Từ tập trung nhìn qua.

Con hàng ngon đấy!

Hai phát súng đều chính giữa mi tâm!

Thủ lĩnh Từ vừa mừng vừa sợ, kích động đến phát run, sớm đem hết mấy thứ không hài lòng khi nãy ném ra sau đầu, mặt mày hớn hở nói: "Bạch thiếu gia là người cực kỳ can đảm, tôi biết ngay là phó quan ngài ấy vừa mắt chắc chắn không phải đồ bỏ đi mà."

Nghe hắn khen Bạch Tuyết Lam, dù là trong rừng mưa súng đạn, tâm trạng của Tuyên Hoài Phong vẫn rất tốt. Đùng đoàng hai tiếng, lại thêm hai gã gục xuống.

Người khác đều là súng trường bắn từng phát một, duy chỉ có y là hai tay hai súng, về mặt tốc độ thực sự không ai theo kịp, độ chính xác lại càng không ai sánh bằng.

Vừa phát uy đã khiến cho người ta cực kỳ kích động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!