Phía Tuyên Hoài Phong cũng bận rộn không ngơi tay.
Tuy Tôn phó quan đã giúp đỡ, chia sẻ rất nhiều công việc của phó quan với y, nhưng viện cai nghiện và xưởng quân giới là hai việc không thể nhờ vả người khác được.
Bởi vậy, trước khi lên đường mấy hôm, ngày nào y cũng phải ra ngoài làm việc, trừ lúc gặp mặt Whitely thì sẽ đến viện cai nghiện, giao con dấu cho Thừa Bình, lại viết công hàm cho các nha môn, khẩn cầu bọn họ phối hợp khi cần điều động vật liệu. Sau đó lại cùng đám người Brown, Phí Phong bàn bạc bước tiếp theo trong kế hoạch nghiên cứu phương pháp cai nghiện kết hợp giữa Trung Tây y.
Đến khi sắp xếp mọi việc gần như ổn thỏa rồi cũng là trước thời gian lên tàu hỏa một ngày.
Tuyên Hoài Phong nghĩ: Ngày cuối cùng này còn một chuyện quan trọng, nếu nhu không làm thì trong lòng sẽ bất an. Bởi vậy, sáng sớm y đã thức dậy rồi lập tức gọi xe tới tiệm bồi giấy của Bạch Vân Phi.
Tới ngoài cửa tiệm, xuống xe, chưa vào cửa đã nghe tiếng phụ nữ cười giòn giã từ bên trong truyền ra, có vẻ không phải em gái Bạch Vân Phi.
Tuyên Hoài Phong bước vào nhìn thử, hóa ra trong tiệm có hai vị khách nữ ăn mặc diễm lệ, là Ngọc Liễu Hoa và Phúc Lan Chi trước kia đã đồng hành cùng Bạch Vân Phi.
(Lưu ý: Đồng hành ở đây còn có nghĩa là bạn diễn chung, bạn cùng nghề nha)
Các cô vây quanh chiếc bàn gỗ nhìn Bạch Vân Phi vẽ gì đó, thấy sau lưng có tiếng động bèn xoay người nhìn, thấy người tới là Tuyên Hoài Phong, Ngọc Liễu Hoa cười nói: "Tuyên phó quan, ngài xem có phải chúng ta có duyên với nhau không? Lần trước tới gặp được ngài. Lần này lại vô tình gặp được ngài nữa nè."
Phúc Lan Chi ở cạnh cô dùng cùi chỏ huých nhẹ, khẽ nói: "Cô cứ nói chuyện vô tư không ý tứ gì cả. Người ta là ai chứ, có thể có duyên với cô hay sao?"
Ngọc Liễu Hoa cười nói với cô: "Cô đừng để tâm, tôi chỉ nói đùa thôi mà. Vị Tuyên phó quan này tính tình tốt cực kỳ, tuy là người thuộc giới thượng lưu nhưng sẽ không xem thường người khác đâu."
Tuyên Hoài Phong bị các cô ghẹo đỏ cả mặt, không biết trả lời thế nào, chỉ đành phải khẽ mỉm cười với họ.
Y đi tới cạnh bàn, nghiêng đầu ngó lên giấy nhìn thử, hóa ra Bạch Vân Phi đang vẽ một bức Hằng Nga bôn nguyệt, quả thực vô cùng ưu nhã.
Tuyên Hoài Phong cười khen: "Ông chủ Bạch thật là thâm tàng bất lộ, tôi không biệt anh còn có bản lĩnh này nữa đó."
Bạch Vân Phi cầm chiếc bút lông no mực, nhẹ nhàng thành thục vẽ tay áo đang tung bay của Hằng Nga, miệng nói: "Thật thất lễ, chờ tôi vẽ xong phần này sẽ dâng trà bù cho cậu."
Một lúc sau vẽ xong, Bạch Vân Phi đặt bút xuống mới thở phào một hơi.
Tiếp đến, y mời Tuyên Hoài Phong cùng hai vị khách nữ ngồi xuống ghế, đích thân châm trà nóng ra đãi khách.
Ngọc Liễu Hoa cùng Phúc Lan Chi cảm ơn rồi nhận trà, đặt tách trà xuống bàn trà nhỏ, chỉ lo ngắm nhìn bức tranh Bạch Vân Phi vừa vẽ xong.
Tuyên Hoài Phong bưng trà hỏi: "Sao hôm nay đột nhiên nổi nhã hứng vậy?"
Bạch Vân Phi chỉ về phía hai người đang ngắm tranh: "Là tôi không tốt, lỡ miệng nói mình biết vẽ chút chút khiến hai người họ nghe thấy, họ cứ buộc tôi phải tự bêu xấu thôi."
Ngọc Liễu Hoa quay đầu lại: "Ông chủ Bạch, tranh này của anh so với mấy bức tranh bán ở hội thương nghiệp còn đẹp hơn gấp mười lần nha. Mà báo trước với anh là tôi đã nhìn trúng bức Hằng Nga bôn nguyệt này rồi. Tôi muốn mua về treo trong phòng khách, anh không được hét giá với tôi đâu đó."
Bạch Vân Phi nói: "Bà chủ Ngọc nhắc đến chuyện tiền nong buôn bán là xem thường tôi rồi. Bức tranh này vốn là tặng cho bà chủ Ngọc, chúc mừng cô chuyển tới nơi tốt. Nếu cô nể mặt thì mong cô nhận lấy."
Ngọc Liễu Hoa vui vẻ nói: "Thật không? Vậy thì tôi sẽ không khách khí đâu. Cơ mà, sao anh biết bọn tôi mới mua nhà mới?"
Bạch Vân Phi đáp: "Bây giờ hai vị là đại hồng nhân rồi, mấy tờ báo nhỏ rất hay đăng tin tức của hai người đó. Mấy hôm trước tôi thoáng đọc được tin này trên tờ báo nào đó thì phải."
Lúc này, Phúc Lan Chi bèn nghiêng mặt đi, nhỏ giọng nói: "Đám kí giả ở mấy tờ báo nhỏ này thật là phiền chết đi được."
Ngọc Liễu Hoa dịu dàng nói với Phúc Lan Chi: "Nhẫn nại chút đi, bọn họ kiếm cơm nhờ cái đó mà. Huống chi, cái nghề hát hí khúc này mà không có người đưa tin thì mới là bi ai đó."
Lại cười hỏi Bạch Vân Phi: "Ông chủ Bạch đừng chỉ nói bản thân mình nhanh nhạy tin tức nhé, tôi cũng là người thính tai đấy. Nghe nói anh gặp được một vị thần y, cổ họng đã tốt nhiều rồi. Anh có muốn trở về đồng hành với chúng tôi không?"
Bạch Vân Phi còn chưa lên tiếng, Phúc Lan Chi đã khẽ trách Ngọc Liễu Hoa: "Bây giờ người ta là ông chủ lớn của một cửa hàng rồi, sao còn muốn lên sân khấu nữa? Cô đang nói đùa đó hả?"
Bạch Vân Phi cũng cười nói: "Già rồi, già rồi. Tôi nào còn tài cán gì ăn bát cơm đó nữa."
Ngọc Liễu Hoa nói: "Nói vậy là khiêm tốn rồi, tôi còn không rõ bản lĩnh của anh sao? Thế nhưng tôi cũng hiểu mà, bây giờ anh rửa tay gác kiếm là không muốn phấn mặc đăng tràng nữa. Đáng tiếc, đáng tiếc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!