Chương 17: (Vô Đề)

Tôn phó quan đã nghe ngóng qua vị trí hiện tại của chủ nhà, bây giờ bèn dẫn Bạch Tuyết Lam đi về phòng phụ.

Đêm đã khuya, song đèn đuốc trong căn phòng phụ vẫn sáng choang. Hai người đi lại gần, chợt nghe có người quát lên: "Ai?"

Một người đàn ông vạm vỡ đi ra từ trong góc, tay cầm súng trường.

Tôn phó quan nói: "Có phải thiếu phu nhân nhà các người đang ở trong không? Tổng trưởng nhà chúng tôi là thân thích của cô ấy."

Lời còn chưa dứt, cánh cửa phòng phụ khép chặt bỗng "kẽo kẹt" một tiếng, mở ra.

Lãnh Ninh Phương mặt mũi mệt mỏi từ bên trong bước ra, thấy Bạch Tuyết Lam, cô chỉ hỏi: "Thập tam đệ, em vẫn chưa ngủ sao?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Nghe nói anh rể không được khỏe cho lắm, em tới thăm một chút."

Lãnh Ninh Phương liền trầm mặc, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: "Phiền cậu đứng ngoài chờ một lúc."

Nói xong bèn xoay người trở vào.

Lúc trở ra, cô nói với Bạch Tuyết Lam: "Mời vào."

Bạch Tuyết Lam cùng Tôn phó quan theo cô tiến vào.

Vào đến trong phòng lại không thấy chút ánh sáng đèn điện nào. Bốn góc phòng, mỗi góc đều đốt ba bốn cây nên lớn, mặc dù sáng sủa, nhưng thỉnh thoảng gió lùa qua khe cửa sổ khiến ánh nến lung lay, luôn khiến trong lòng có chút u ám.

Đặt nơi cao nhất là hai chiếc ghế thái sư lâu đời, một chiếc trống không, một chiếc khác được một bà lão gầy gò ngồi lên. Mái tóc hơi khô vàng của bà chải chuốt không loạn dù chỉ một cọng, đôi môi nứt nẻ đang mím chặt, nhìn một nha hoàn tầm mười bảy mười tám tuổi đếm tiền.

Bạch Tuyết Lam biết, đây chính là mẹ chồng Lãnh Ninh Phương – Khương lão phu nhân. Lúc nãy Lãnh Ninh Phương đi vào là xin chỉ thị của bà.

Bạch Tuyết Lam tiến lên, gọi một tiếng lão phu nhân.

Mí mắt Khương lão phu nhân khẽ run lên, nói: "Mời ngồi."

Chờ Bạch Tuyết Lam ngồi xuống, bà vẫn chưa vội trò chuyện với khách, chỉ nhìn chằm chằm hành động của nha hoàn kia, nhìn cô đếm xong từng cọc từng cọc tiền rồi đặt vào một chiếc rương gỗ.

Hồi lâu sau, nha hoàn kia đếm xong liền thưa: "Lão phu nhân, số lượng không sai."

Khương lão phu nhân hỏi: "Con đếm cẩn thận chưa?"

Nha hoàn nói: "Không sai đâu, con đếm ba lần rồi."

Khương lão phu nhân cho nha hoàn kia đi xuống, cầm một chiếc khóa đồng tới rồi tự tay khóa rương lại, vuốt lên chiếc nắp rương đen thùi lùi, lúc này mới nhìn về phía Bạch Tuyết Lam, than thở: "Chắc Bạch thập tam thiếu gia cũng biết rồi?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Nghe thì có nghe, chỉ là chưa biết tường tận mà thôi."

Khương lão phu nhân nói: "Được tổ tông phù hộ, Khương gia chúng tôi tích được chút tài sản, thứ đó lại lọt vào mắt đám thổ phỉ. Không lọc sạch thịt Khương gia chúng tôi, bọn chúng không chịu bỏ qua."

Nghe câu sau của bà, Bạch Tuyết Lam thấy dường như còn có việc khác, không khỏi nhìn Lãnh Ninh Phương.

Từ khi đi vào, Lãnh Ninh Phương bèn xuôi tay thu mắt đừng sau lưng Khương lão phu nhân, chưa từng nói qua một chữ, thấy Bạch Tuyết Lam nhìn mình mới khẽ nói: "Mấy năm nay thập tam đệ du học, sau lại làm quan ở thủ đô nên không biết chuyện bên này. Thời đại bây giờ ngày càng rối ren, khắp nơi đều là thổ phủ, cơ hồ tất cả phú hộ ở đây đều bị bắt cóc tống tiền cả. Đầu năm ngoái, em chồng tôi đã bị bắt cóc, mẹ chồng tiêu số tiền lớn mới chuộc được về.

Ai ngờ năm nay chồng tôi lại…"

Nói đến đó bèn dừng lại.

Cô dụi mắt một cái, dường như là nước mắt che tầm nhìn, thở dài nói: "Đều do mạng tôi khổ sở."

Bạch Tuyết Lam cười nhạt: "Nếu em chưa tới, vậy số chị có khi là khổ thật. Cơ mà hiện tại em đã đến rồi thì là số của đám thổ phỉ có mặt không tròng kia mới là khổ. Nếu tin đòi tiền chuộc đã tới, vậy chắc hẳn thời gian địa điểm trao đổi người cũng đã có, mọi người biết đại khái chút gì đó về lai lịch của đối phương chứ? Nói hết cho em nghe thử."

Lãnh Ninh Phương cả kinh nói: "Em định làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!