Chương 15: (Vô Đề)

Phong Lộng:

Viết về Lục Phù Dung và Tiểu Phi Yến nhiều như vậy, chắc hẳn nhiều bạn đọc sẽ khó chịu.

Thật ra hạnh phúc đều là so sánh mà thành.

Kim Ngọc viết về cả một thời đại, mỗi người đều có lựa chọn của chính mình, bởi vậy sẽ có những vui buồn hợp tan chỉ thuộc về người đó.

Vui buồn hợp tan của chúng ta cũng chỉ thuộc về chúng ta, chẳng có gì khác biệt với những nhân vật chính hay phụ trong cuốn sách này cả.

Viết về vai phụ nhiều thêm vài nét có lẽ có thể khiến chúng ta ghi nhớ, cảnh tỉnh đôi chút: Đối với những người mà chúng ta coi nhẹ chẳng quan tâm kia mà nói, chúng ta chưa bao giờ là chủ của họ.

Nhưng vậy thì đã sao?

Chung quy vẫn phải tiếp tục quật cường mà sống, cùng nhau tồn tại.

Thế giới này luôn có mặt trời, song cũng luôn có cỏ dại. Có lẽ trời sinh vốn đã là cỏ dại cũng có thể thỉnh thoảng tự suy tính một chút, suy tính làm thế nào có thể khiến mình trở thành vầng dương, sống như một vầng dương.

Bạch Tuyết Lam lo lắng đủ kiểu, sợ Tuyên Hoài Phong nhiễm lạnh, sợ y té ngã, trên đường chung quy không chịu rời nửa bước, ban đầu là đi chung, sau đó thỉnh thoảng đưa tay ngang hông đỡ một cái. Đến đêm khuya, hắn nghĩ: Người khác đều đang lên đường, không rảnh nhìn bọn họ. Huống hồ coi như có nhìn cũng chẳng thấy rõ ràng, hắn dứt khoát cầm áo khoác ngoài của mình phủ lên người Tuyên Hoài Phong, ôm y đi về phía trước.

Về thể lực, Tuyên Hoài Phong không so được với hắn, hơn nữa y cũng cực kỳ mệt mỏi, đang cần giúp đỡ. Bị hắn ôm tuy ngượng song y vẫn lẳng lặng chấp nhận.

Gió đêm gào thét, mọi người ngược gió mà đi, mặt bị thổi đến cứng đờ, rốt cuộc đã nhìn thấy một trang viên to lớn phía trước. Hình dáng trang viên mơ hồ lộ ra trong bóng tối tựa như một con thú khổng lồ nguy hiểm đang nằm sấp trên mặt đất.

(Bản gốc là "

": Chỉ một trang viên được xây dựng với tường bao quanh như pháo đài hoặc căn cứ quân sự. Mình tra một hồi vẫn không thấy giải nghĩa rõ rang hơn)

Trang viên chỉ có một cửa, bốn phía xây chòi gác rất cao, phía trên treo đèn lồng lớn. Mượn ánh sáng từ đèn lồng đó có thể loáng thoáng thấy bóng người qua lại ở các góc hẻo lánh, hình như là người cầm súng trường đang qua lại tuần tra.

Có thể nói gia tộc này cho người canh gác bảo vệ rất nghiêm ngặt.

Đám người Tuyên Bạch cách trang viên khá gần, người tuần tra trên chòi gác đã nhìn thấy, bỗng quát to: "Ai!"

Bóng người trên chòi gác cũng hoạt động, tiếng bước chân vang lên, kéo theo đó là rất nhiều âm thanh kéo cò súng, họng súng chĩa ngay xuống phía dưới.

Lại có người quát lên: "Dừng lại! Tới gần nữa sẽ nổ súng! Gϊếŧ không cần hỏi!"

Lần này là tới trách nhiệm của Tôn phó quan. Chưa cần Bạch Tuyết Lam lên tiếng, hắn đã hô đầu hàng với đám người trên chòi gác. "Các anh em đang làm việc phía trên, làm phiền thông báo với bên trong một câu là người Bạch gia tới thăm nhé."

Bóng người phía trên lung lay, dường như hơi nghi ngờ.

Chỉ chốc lát, phía trên chợt lóe, một ngọn đèn lớn được thắp sáng, chiếu từ trên xuống dưới, tới thẳng người Tôn phó quan. Ánh sáng chiếu lên mặt tuyết, phản chiếu khiến cho bốn phía cũng sáng theo.

Tôn phó quan đứng cách Bạch Tuyết Lam khá gần, ánh sáng nọ cũng thiếu điều chiếu lên người Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam không quan tâm đến việc Tôn phó quan giao tiếp với đám người trên chòi gác, hắn chỉ lo lắng ánh đèn khiến cho Tuyên Hoài Phong khó chịu, bèn giơ tay che trên mặt y, nhỏ giọng hỏi: "Chói mắt không?"

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Không dám phiền hà, mời ngài bỏ tay xuống đi. Trước giờ anh cứ coi em như tên không chịu nổi gió vậy, hiện tại lại tăng thêm một cấp bậc nữa, trờ thành tên yếu đuối không chịu nổi ánh sáng luôn."

Bạch Tuyết Lam nói: "Đối xử tốt với em cũng bị em cằn nhằn nữa hả?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Nào dám, nào dám."

Vừa nói xong, đột nhiên y hắn xì một cái thật to.

Bạch Tuyết Lam biến sắc: "Anh biết ngay, đi trong tuyết như thế sẽ bị bệnh mà."

Trên chòi gác, bóng người hỗn loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!