Chương 14: (Vô Đề)

Cầm chiếc hộp quý giá kia, Lục Phù Dung tự thấy mình nợ Phí Phong một ân huệ vô cùng to lớn, cô ấp ủ ý định báo ơn, không khỏi hỏi Thừa Bình: "Hồi nãy tôi nghe ngài nói viện cai nghiện thiếu người bán hoa lụa quyên góp. Không biết người như tôi có thể giúp mọi người một tay được không?"

Chuyện bán hoa quyên góp vốn đã bàn bạc xong, họ muốn định cho nữ sinh đại học ở thủ đô tới làm. Nhưng trường học có việc đột xuất, các nữ sinh không tới được, điều này khiến Thừa Bình cực kỳ đau đầu, sốt ruột đến độ chạy khắp nơi "bắt" người.

Bây giờ nghe Lục Phù Dung tự đề cử, mắt Thừa Bình lập tức sáng lên, cẩn thận quan sát đối phương, càng nhìn càng cảm thấy cô đúng là trẻ tuổi lại diễm lệ xinh đẹp, dáng vẻ khiến người ta yêu thích. Hắn vội vàng gật đầu. "Hiện tại đang rất thiếu người. Nếu tiểu thư có thể tới hỗ trợ thì còn gì bằng. Không biết tiểu thư họ gì?"

Lục Phù Dung đang định đáp họ Triệu lại chợt nhớ tới việc hôm nay Niên Lượng Phú gọi mình là phu nhân, do dự một lát bèn đáp: "Tôi họ Niên."

Thừa Bình nói: "Hóa là Niên tiểu thư."

Vội phổ biến đại khái hoạt động tuyên truyền cần triển khai tối nay cho cô.

Hóa ra đây là ý của Tuyên Hoài Phong. Y muốn cho đám người hút á phiện lần trước Bạch Tuyết Lam điều động quân đi bắt tham gia vào hoạt động công khai phòng chống ma túy, để cho đám người rơi vào biển chất độc kia lấy công chuộc tội, kiểm điểm lại bản thân, cũng như đánh thức ý thức của quần chúng.

Hiện tại, nhờ Bạch Tuyết Lam tích cực phối hợp, lại thêm Bạch tổng lý thúc đẩy mạnh mẽ nên bất tri bất giác sự kiện này đã trở thành ngày hội lớn trong toàn thành.

Trong thành, các giao lộ lớn đều dựng sân khấu, họ muốn biểu diễn các tiết mục kịch hiện đại tuyên truyền cấm thuốc phiện.

Thừa Bình nghĩ: Đã là về vấn đề cai nghiện thì viện cai nghiện càng không thể đi sau người ta được. Bởi vậy, trước cửa viện cai nghiện ngoại trừ biểu diễn kịch hiện đại còn cần thêm một hoạt động quyên góp hoa thật mới mẻ, thú vị nữa. Cần để cho các nữ sinh viên đại học trẻ trung xinh đẹp bán hoa lụa dùng để quyên góp cho khán giả.

Hắn cũng là một người bận rộn, vừa giải thích qua thì bên ngoài hành lang đã có người gọi: "Thừa Bình! Thừa Bình!"

Nghe vậy, Thừa Bình nói với Lục Phù Dung: "Chắc chắn lại có việc tìm tôi rồi. Tiểu thư coi, tôi bận rộn thế này mà Phí Phong chẳng chịu giúp gì hết. Sau này có gặp anh ta, cô nhớ giúp tôi đòi chút công bằng nhé."

Thấy Phí Phong hiếm khi qua lại với người khác lại chịu ở chung trong phòng làm việc với một mỹ nhân như thế này, hành vi khác biệt so với trước kia nên Thừa Bình nghĩ cô nhất định là người quen của hắn, cho nên nói chuyện không hề khách sáo, ngược lại còn trêu chọc đôi chút.

Biết hắn đoán sai quan hệ giữa hai người, gò má Lục Phù Dung đỏ ửng nhưng không giải thích, chỉ nói: "Vì ngài là quý nhân cho nên mới bận rộn như vậy. Bên ngoài có người tìm ngài kìa, tôi không dám quấy rầy nữa, ngài cứ đi đi. Có điều nếu ngài đi rồi thì tôi phải tìm ai giải quyết chuyện hoa lụa?"

Thừa Bình cười nói: "Tiểu thư đến phòng làm việc của y tá tại lầu một rồi tìm cô gái tên Hoàng Ngọc San nhé, cô ấy sẽ dẫn cô đi. Cảm ơn, cảm ơn nhiều."

Lúc này, bên ngoài lại gọi: "Thừa Bình!"

Thừa Bình đáp một tiếng, vội vàng quét gió mà đi.

Thấy người này hấp tấp lại rất thẳng thắn, Lục Phù Dung nhịn không nổi bèn cười một tiếng, thầm nghĩ người ở viện cai nghiện này thực có phần khác biệt so với những kẻ trước kia cô thường hay lui tới.

Cô vốn còn che che giấu giấu sợ bị người ta nhìn thấy sẽ nhận ra mình, ai ngờ vừa xuống lầu một lại thấy mọi người vội vã qua lại xách bàn ghế, ngoài ra còn có ba lẵng hoa to, phía trên ghi tên các nhãn hiệu nổi tiếng.

Nhìn tiếp, trong góc bày mấy chiếc trống lớn cao cỡ nửa người, vài người cả nam lẫn nữ mặc âu phục có vẻ là sẽ diễn kịch hiện đại đang nghiêm túc tập luyện, hoàn toàn không sợ mọi người vây xem.

Mọi người đều bận việc của mình, đâu có ai để ý tới cô?

Cô dần an tâm hơn, tỏ vẻ bình thường rồi tìm đến phòng làm việc của y tá. Cửa căn phòng làm việc kia chưa khi nào khép lại, người bên trong ra ra vào vào, quá nửa số người là các cô cái xấp xỉ tuổi nhau.

Lục Phù Dung đi tới bên cửa, nói một câu: "Tôi được người ta chỉ tới đây tìm cô gái tên Hoàng Ngọc San."

Hoàng Ngọc San đứng bên cạnh bàn, đang cầm bút viết gì đó, vừa nghe có người tìm mình bèn vội vàng đi tới, quan sát Lục Phù Dung rồi nhiệt tình cười nói: "Tiểu thư tới hỗ trợ bán hoa lụa quyên góp phải không? Hoan nghênh, hoan nghênh! Chúng tôi đang cần người lắm đây. Mời theo tôi, tôi làm một tấm bảng tên cho cô trước."

Kéo Lục Phù Dung tới trước bàn, hỏi tên cô.

Lục Phù Dung thuận miệng đáp: "Niên Phù Dung."

Hoàng Ngọc San lấy chiếc bảng tên còn trống viết ba chữ Niên Phù Dung lên đó, lại hỏi: "Trưởng của cô là trường nữ Văn Vinh hay trường nữ Kinh Khê?"

Lục Phù Dung ngẩn ra, khẽ nói: "Trường nữ sinh Văn Vinh."

Hoàng Ngọc San chưa hề ngẩng đầu lên nên không thấy vẻ ngượng ngùng trên gương mặt cô, ngòi bút loẹt xoẹt vài cái, viết bốn chữ "trường nữ Văn Vinh" dưới phần họ tên, lại lấy một chiếc ghim băng xinh xắn qua, cười nói với Lục Phù Dung: "Cô bỏ quá cho việc không được lịch sự của tôi nha."

Sau đó dùng ghim băng cài bảng tên lên trước ngực Lục Phù Dung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!