Chương 13: (Vô Đề)

Lục Phù Dung bước lên chiếc xe kéo, phu xe hỏi đi đâu.

Lục Phù Dung nói: "Đến viện cai nghiện đi."

Chiếc xe kéo đi thẳng tới viện cai nghiện, Lục Phù Dung ngồi trên xe chợt thấy một nơi náo nhiệt cách đường chính khá gần, rất nhiều người vây quanh, hình như đang dựng sân khấu gỗ, chẳng biết định làm gì. Tuy cô tò mò, nhưng đang có việc nên chỉ có thể ngồi trên xe nhìn vậy mà thôi.

Đến nơi, viện cai nghiện lại náo nhiệt hơn bình thường, trước cửa nhiều người nhộn nhịp, không biết đang bận bịu chuyện gì mà cũng dựng một sân khấu bằng gỗ rất cao.

Trên sân khấu gỗ treo vải đỏ, hai bên còn bày nhiều giỏ hoa, không khí vui mừng.

Lục Phù Dung trả tiền cho phu xe, nhìn về phía viện cái nghiện một chút, chợt cảm thấy hơi lúng túng.

Bây giờ cô là người hát chính ở Thiên Âm Viên, xem như là một diễn viên có danh tiếng, e rằng trong số những người đứng ở cửa sẽ có người nhận ra mình. Đang trù trừ, chợt nghe giọng đàn ông vang lên sau lưng, bất mãn nói: "Người Trung Quốc cứ thích mấy cái trò náo nhiệt vớ vẩn này, có thời gian rảnh sao không đi làm chút cống hiến cho khoa học đi chứ!"

Lục Phù Dung quay đầu nhìn lại, hóa ra là Phí Phong và Thừa Bình đang đi về phía viện cai nghiện.

Hai người hình như đang tranh luận gì đó, vẻ mặt Phí Phong rất mất hứng.

Thừa Bình thấp giọng nói gì đó, Phí Phong lại ương ngạnh đâm thọt một câu: "Ai bao cậu lôi kéo người khác lại kéo lên người tôi cơ chứ. Đã vậy thì đừng có trách tôi không hợp tác với cậu."

Thừa Bình bị Phí Phong phản bác mấy câu có vẻ không nén giận nổi nữa, cũng tỏ vẻ không hài lòng, đang định nói lại đột nhiên thấy một cô gái xinh đẹp đứng bên đường nhìn họ chằm chằm.

Bị cô gái xa lạ nhìn, Thừa Bình không tiện tranh cãi trên đường với Phí Phong, đành phải nói: "Tôi đâu có vì bản thân đâu, đây là chuyện của viện cai nghiện, tất cả mọi người đều phải gánh một phần trách nhiệm. Anh tự suy nghĩ cho kỹ đi."

Nói xong bèn nén giận bước nhanh hơn về viện cai nghiện.

Lục Phù Dung không biết Thừa Bình, nhưng cô biết Phí Phong. Thấy Phí Phong đút hai tay trong chiếc túi lớn định rời đi, cô bèn không thèm dè dặt nữa, vội vàng ngăn hắn lại, lễ phép gọi một tiếng: "Bác sĩ Phí."

Phí Phong nhìn cô một cái, nói: "Tôi nhận ra cô. Cô là người nhà bệnh nhân."

Lục Phù Dung đáp: "Vâng, đúng vậy. Người nhà tôi đều nhờ bác sĩ trông nom cả, vô cùng cảm ơn ngài."

Phí Phong nói: "Đây là chức trách của tôi, không cần khách khí. Hiện tại, cô có thể tới thăm người nhà cô bất kể lúc nào rồi đấy. Cô muốn thăm họ thì cứ vào nói chuyện trước với y tá là được."

Trước giờ hắn vẫn là người không hiểu phong tình, nói chuyện với một người đẹp như hoa nhưng gương mặt vẫn cứ cứng ngắc như thường. Nói xong hai câu, gật đầu với Lục Phù Dung một cái liền muốn rời đi.

Lục Phù Dung hết cách, đành phải đi theo sau Phí Phong.

Cô từng có lần trò chuyện với Phí Phong, hiểu biết đôi chút về tính tình hắn cho nên cũng chẳng dám giở mấy mánh khóe mà mình am hiểu ra, thành khẩn khẽ nói: "Bác sĩ Phí, hôm nay tôi tới không phải để thăm người nhà."

Phí Phong dừng chân lại hỏi: "Cô còn chuyện gì nữa?"

Lục Phù Dung đáp: "Không dối ngài, tôi muốn cầu xin ngài một ít thuốc. Chính là thuốc mà ngài cho người nhà tôi dùng ý."

Gương mặt Phí Phong cuối cùng cũng coi như có chút cảm xúc, song lại nửa cười nửa không hỏi cô: "Rốt cuộc cô cũng định cai nghiện rồi sao?"

Lục Phù Dung ngẩn người, lập tức xấu hổ như muốn chui xuống đất, đầu cúi xuống cực thấp, giọng như muỗi kêu: "Sao ngài biết vậy?"

Phí Phong chẳng che giấu, nói thẳng: "Tôi là bác sĩ trong viện cai nghiện, người hút ma túy đứng trước mặt mà tôi còn không nhận ra thì chẳng phải tôi bị ngu à? Lần trước cô tới tôi đã nhận ra rồi. Sau đó, lúc tôi chữa trị cho người nhà cô, cô cũng lấp lửng đề cập đến, chắc hẳn cô không thể thoát được quan hệ với việc họ dính vào ma túy. Nghe nói cô là diễn viên hí kịch rất nổi danh, cô tự mình đắm chìm trong trụy lạc thì thôi, sao lại kéo cả người nhà vào đấy nữa?"

Lục Phù Dung buôn phấn bán hoa, nghênh đi đón về, đã từng bị người ta khó dễ, trách cứ.

Nhưng lời trách cứ này của Phí Phong hoàn toàn khác so với trước kia, mỗi một chữ đều như gậy đập lên gáy. Tất cả những ngu ngốc lẫn đau khổ tột cùng bị đẩy ra đó cuối cùng hóa thành chua xót, tự trách, xong rốt cuộc lại chẳng có lấy chút tức giận nào.

Cô thầm nghĩ: Người ta nói đâu có sai.

Nếu không phải mình sa đọa rồi bị Tuyên Hoài Mân khống chế thì mẹ và hai đứa em gái sao lại hút ma túy.

Niên Lượng Phú vốn có thể trở thành chỗ dựa cả đời của mình, hiện tại lại vì mình mà cũng đi lên tuyệt lộ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!