Tuyên Hoài Phong nói với Bạch Tuyết Lam: "Anh cười đủ rồi đó. Chúng ta cứ ngồi thế này cũng không tiện, chi bằng đi giúp đỡ mọi người chút đi."
Y bỗng nhiên nhớ thêm một chuyện, ôi lên một tiếng, lo lắng hỏi: "Không biết Đới tiểu thư thế nào rồi? Sao em lại quên mất cô ấy chứ?"
Mới dứt câu này, y lập tức thấy Đới Vân bước thấp bước cao đi tới.
Tuyên Hoài Phong vội vàng đứng lên, thăm hỏi cô: "Đới tiểu thư, cô không sao chứ?"
Lúc xe lửa trật đường ray, Đới Vân hoảng sợ cực kỳ, sau khi cuộc đọ súng dừng lại mới miễn cưỡng đi tìm rương hành lý của mình về, cầm một chiếc áo khoác dày phủ tạm lên người.
Sắc mặt cô tái nhợt, mỗi cũng xanh, bất quá giọng nói lúc mở miệng vẫn coi như bình tĩnh, miễn cưỡng mỉm cười nói: "Tuyên phó quan, thấy ngài bình an, tôi an tâm lắm."
Thấy người ngoài, giọng Bạch Tuyết Lam vẫn phòng khoáng như thường, nói với Đới Vân: "Lời của cô có phần thiên vị rồi. Sao cô lại chỉ lo lắng cho an toàn của mỗi mình cậu ấy thôi chứ?"
Đới Vân nhìn Bạch Tuyết Lam, đôi mắt ảm đạm vì kinh sợ lại khôi phục chút tinh thần, kính nể nói: "Bạch tổng trưởng, vừa rồi ngài thể hiện uy lực thần kỳ của mình khiến tôi vô cùng bội phục. Không dối ngài, tôi núp ở phía sau cửa sổ toa xe màu lam bằng thép có thể nhìn thấy ngài đó. Tôi biết, có nhân vật như ngài ở đây thì tôi sẽ không cầm lo lắng cho an toàn của bản thân nữa. Cho nên, nếu tôi đã nhìn thấy ngài, đương nhiên tôi biết là ngài bình an.
Nhưng mà tôi không nhìn thấy Tuyên phó quan, bởi vậy tôi mới lo lắng cho an nguy của ngài ấy. Ngài xem, giải thích như vậy có thể thông qua hay chưa?"
Bạch Tuyết Lam từ chối cho ý kiến. "Đới tiểu thư gặp chuyện còn có thể ung dung, miệng lưỡi như vậy thật khiến tôi cực kỳ bội phục."
Hắn dùng "Cực kỳ bội phục" làm câu đùa trả về cho Đới Vân, cô chỉ mỉm cười, ánh mắt rơi vào nơi quấn vải trên cánh tay Tuyên Hoài Phong, kinh ngạc nói: "Ôi trời! Tuyên phó quan, ngài chảy máu!"
Tuyên Hoài Phong nói: "Thủy tinh đâm nhẹ vào thôi, không sao cả."
Đới Vân nói: "Đã thoa thuốc chưa? Tiếc quá, tôi đi xa lại chưa chuẩn bị gì, chỉ đề phòng mình vụng về nên mang theo một hộp thuốc trị bỏng thôi. Thuốc này không hiệu quả với vết thương bị cắt."
Bạch Tuyết Lam vội vàng nói: "Đang cần dùng nó, mong tiểu thư mau mang tới đây."
Đới Vân đi về phía rương hành lý, tìm hộp thuốc trị bỏng ra.
Tuyên Hoài Phong thấy Bạch Tuyết Lam cầm hộp thuốc trị ỏng trên tay, biết hắn muốn giúp mình trị vết phỏng trên bàn tay. Người này chẳng biệt kiêng kỵ gì, trước mặt một cô gái mà chuyện xấu hổ gì cũng dám làm.
Tuyên Hoài Phong vội vàng nói với Đới Vân: "Phía Tôn phó quan rất bận. thiếu nhiều nhân viên lắm, có thể phiền tiểu thư qua đó hỗ trợ được không?"
Đới Vân nói: "Được chứ, tôi sẽ cố hết sức."
Bèn thực sự đi tìm Tôn phó quan.
Phía này, Bạch Tuyết Lam đã mở tay Tuyên Hoài Phong ra, khui hộp thuốc trị bỏng, cẩn thận bôi.
Ánh mắt thoáng đảo qua gương mặt Tuyên HOài Phong, khóe môi hơi cong lên.
Tuyên Hoài Phong chú ý tới, lập tức hỏi: "Cười gì vậy? Anh thấy em nhờ Đới tiểu thư hỗ trợ, giao tình có vẻ không tệ, nên giờ trong lòng anh đang chuẩn bị kế gì đó hả?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Em nghĩ anh lợi hại quá rồi đấy, chẳng lẽ chỉ cần anh cười một tiếng là trong đầu đang bày âm mưu gì hay sao?"
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vậy rốt cuộc nụ cười thần bí trên mặt anh là có ý gì?"
Bạch Tuyết Lam nhàn nhạt nói: "Anh đang nghĩ: Nhất thời xấu hổ có sao đâu, còn có thể phải xấu hổ cả đời cơ. Cho dù là vợ chồng vẫn sẽ có lúc dễ dàng ngượng ngùng. Lúc nào cũng sợ xấu hổ, che che giấu giấu giống như ôm tỳ bà che nửa mặt vậy, đáng yêu quá đi mất."
Tuyên Hoài Phong quả nhiên rất thẹn, nghiến răng nói: "Bởi vì em nhờ cô ấy tránh đi mới rước lấy mấy lời trách móc thế này của anh. E là anh không nỡ để cô ấy tìm Tôn phó quan chứ gì? Nếu vậy thì để em đích thân mời cô ấy về, được chưa?"
Bạch Tuyết Lam thoa xong lòng bàn tay của Tuyên Hoài Phong, đầu ngón tay còn sót lại chút thuốc mỡ màu trắng, thuận tay chạm nhẹ lên chóp mũi y, cười nói: "Em đúng là tên Trư Bát Giới bại trận, trả đũa."
Đúng lúc này, Tôn phó quan lại vội vã tới báo cáo với Bạch Tuyết Lam: "Đồ đạc có thể thu dọn được thì đã tận lực thu dọn rồi. Hộ binh chết ba mươi người, bảy người trọng thương, mười lăm người bị thương nhẹ. Tổng trưởng, tàu hỏa này không thể dùng được nữa, trời đất thì toàn là tuyết, không thể qua đêm ở đây."
Bạch Tuyết Lam gật đầu, mang theo hai hộ binh ra bãi tuyết tìm xem có tên cướp nào chưa chết hay không, hỏi rõ nơi này thuộc vùng nào, gần đây có thành thị gì không.
Chỉ chốc lát sau đã có câu trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!