Chương 1: Thối Kính () - Thượng

Bạch Tuyết Lam kể một ít về dự định về quê, Tuyên Hoài Phong lập tức gật đầu. Ngày hôm sau thức dậy, nhớ đến những lời hôm trước Bạch tổng lý nói ở tiệc rượu, cân nhắc một chút, Sơn Đông là đất Bạch Tuyết Lam sinh ra, chắc chắn trong chuyến đi lần này sẽ có ý đi gặp trưởng bối. Y không khỏi thấp thỏm, hối tiếc tối qua đồng ý quá tùy tiện.

Lúc ăn sáng, y dò xét một câu ngay trước mặt Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam liền hiểu, một lời chém đinh chặt sắt nói: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, em đừng có hi vọng đổi ý."

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đây là bắt cóc tống tiền hay còn nước cờ nào trong đó nữa? Chúng ta không nên quá chủ quan, hay là hỏi qua ý tổng lý xem?"

Bạch Tuyết Lam bỏ miếng thịt kho to vào đầy miếng bánh bao trên tay, cười nói: "Hỏi anh ta làm gì? Giờ anh ta quản trời quản đất, còn quản được anh đưa ai về nhà nữa à? Tóm lại là anh đi đâu thì em theo đó, chuyện này không có đường thương lượng đâu."

Tuyên Hoài Phong cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, tuy là cười song vẫn có chút lành lạnh, thầm nghĩ chắc là hắn lại náo loạn với tổng lý rồi. Nếu mình đã đồng ý thì đâu nhất thiết phải đổi ý, nói cho cùng chỉ là sợ ngoài mặt khó xử mà thôi.

Bởi vậy, y cũng không ý kiến gì nữa.

Trước khi lên đường mấy ngày vẫn cứ bận rộn tối tăm mặt mũi.

Ngày nào Bạch Tuyết Lam cũng tới nha môn hơn nửa ngày, an bài đủ loại công vụ cho thỏa đáng, lo lắng có kẻ thừa dịp mình không ở đây làm chuyện ma quỷ lộng hành, hắn quả thực đã lôi đám thuộc hạ từ thứ trưởng đến khoa trưởng đều "gõ" một trận, lại không từ khổ cực mà gọi một số người đến đích thân bàn bạc.

Nhân viên quản kho hàng Tôn Vô Vi bỗng nghe tổng trưởng muốn gặp mình, thực chẳng biết có điềm gì đây.

Đợi khi đến phòng làm việc của tổng trưởng, Bạch Tuyết Lam đang cầm một cây bút viết gì đó rất nhanh trên văn kiện, nghe có người đi vào bèn nâng mắt lên liếc gã một cái rồi lại rũ mắt tiếp tục việc viết lách của mình, song lại mở miệng nói: "Làm việc ở kho hàng bộ phận bắt buôn lậu ba năm?"

Tôn Vô Vi đứng nghiêm đáp một tiếng: "Vâng."

"Trước đó làm nhân viên ở ban hậu cần bộ phận bắt buôn lậu bốn năm?"

"Vâng."

"Trước đó nữa là trưởng ban điều tra bộ phận bắt buôn lậu?"

Thấy tổng trưởng biết rất rõ ràng lý lịch của mình, Tôn Vô Vi thầm giật mình, nhưng trên mặt vẫn không có nhiều biểu hiện, lại trả lời vâng.

Viết xong phần văn kiện kia, Bạch Tuyết Lam mới thả bút, ngẩng đầu lên nói: "Anh cũng rất có bản lĩnh đấy. Người khác đều củng cố lý lịch, leo lên từng bước từng bước, chỉ có anh là từ trưởng ban bị giáng làm nhân viên, từ nhân viên bị biến thành một gã quản lý kho hàng. Đây là bị bệnh gì thế hả?"

Tôn Vô Vi buồn bực hồi lâu lại khạc ra một câu: "Đại khái là bị cái bệnh không có anh họ làm tổng lý ấy mà."

Bạch Tuyết Lam hơi sửng sốt rồi cười ha hả hết sức thoải mái, cười một hồi mới trầm mặt xuống, lạnh lùng nói: "Tôi biết nguồn gốc căn bệnh của anh rồi, hẳn là do nghe nhiều bình thư quá, cho rằng nói lời chói tai mới là trung thần đúng không? Không tồi, tôi có thể làm cái chức tổng trưởng này đương nhiên bởi tôi có một ông anh họ làm tổng lý, nếu anh không có thì cần phải dựng cái đuôi lên đi."

Cấp trên tỏ ra bất mãn, làm cấp dưới hẳn phải hết sức lo sợ.

Thế nhưng mấy năm nay chịu đựng ở hải quan, Tôn Vô Vi có thể khiến tiền đồ của mình ảm đạm không chút ánh sáng, song vẫn chẳng phải là kẻ không thức thời, lại thờ ơ thọt một câu: "Không có đuôi, không dựng lên nổi."

Vừa dứt lời, đột nhiên có thứ gì đó xé gió mà tới, bay lướt qua tai.

Lỗ tai bị đánh đau, Tôn Vô Vi giơ tay lên xoa, quay đầu xem thứ vừa rơi xuống đất, hóa ra là chiếc bút máy Bạch Tuyết Lam mới dùng để viết.

Bạch Tuyết Lam vỗ tay lên bàn đến "bùm" một tiếng. "Cút ra ngoài!"

Tôn Vô Vi buông bàn tay đang xoa tai xuống, tiếp tục đáp "vâng".

Lập tức ra ngoài.

Lúc ra cửa còn thuận tay đóng cửa cẩn thận.

Bạch Tuyết Lam dở khóc dở cười, đánh một cuộc điện thoại nội bộ, gọi Tôn phó quan đến phòng làm việc. "Cậu nói quả nhiên không sai, cái gã Tôn Vô Vi này đúng là tảng đá trong hố xí. Chẳng những cứng mà còn thối không ngửi nổi."

Tôn phó quan cười nói: "Tôi đã điều tra qua, lúc gã còn đang làm trưởng ban bộ phận buôn lậu đã phá được mấy vụ buôn lậu lớn. Có một vụ dính líu đến người trong chính phủ. Đám quan viên thay mặt đến nói chuyện đều bị cái mặt thối ấy của gã làm cho ngạt thở. Căn bản là gây thù chuốc oán nhiều nên biết bao người muốn đuổi gã ra khỏi hải quan, chẳng qua là không tìm được lỗi của gã thôi, bằng không e là bây giờ đến chức nhân viên quản kho hàng cũng bay."

Bạch Tuyết Lam hầm hừ nói: "Với cái tính thối ấy thì cũng đáng đời thôi. Bất quá, cái tảng đá hố xí tốt nhưng vậy vẫn không nên lãng phí."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!