Chương 8: Part 1

Tuyên Hoài Phong cúp điện thoại xong liền căn dặn chuẩn bị xe.

Hiện tại ước chừng đã chín mười giờ.

Bóng cây ngoài cửa sổ xe nhanh chóng vụt về phía sau, chỉ chốc lát đã chuyển tới con đường rất náo nhiệt, từng hàng đèn nê ông bắt mắt sáng choang lóe ra ánh cầu vồng, đây chính là đại lộ Bình An phồn hoa nhất thành phố.

Khách sạn Hoa Hạ về đêm được cho phép khiêu vũ, đám nam nữ thích sống về đêm chấp nhận tiêu tiền đều thích đến nơi này.

Mặc kệ cuộc sống thay đổi thế nào thì vẫn luôn có người đi tìm thú vui hoan lạc.

Tuyên Hoài Phong cảm thấy ngồi phía sau thật bức bối, y kéo cửa sổ xe xuống, bỗng có tiếng cười phụ nữ giòn tan từ bên ngoài truyền đến.

Y cảm thấy cổ và mặt nóng như thiêu đốt bèn áp mặt lên cửa kính xe đã kéo xuống, lẳng lặng thu lấy cảm giác mát rượi trên đó.

Xe lái qua đại lộ Bình An, nơi nào nhiệt đã trôi về phía sau, một quang cảnh trái ngược khác trong thành chậm rãi phủ lên, quang cảnh mang theo bầu không khí lạnh lẽo.

Không phải nơi nào trong thành cũng mắc đèn đường tây dương, một vài con đường dành cho người đi bộ đã hỏng tới tám chín phần, đường phố vắng ngắt, thỉnh thoảng lại có chiếc bóng sau tường lóe lên vô cùng quỷ dị, chắc hẳn đó là những người ăn mày ẩn thân ở đầu đường cuối ngõ đang lo sợ gặp phải cảnh sát tuần thành.

Kể từ đầu năm nay, vài trận hỗn chiến lớn đã xảy ra ở các nơi, mấy trận chiến nhỏ linh tinh lại càng không ngừng dấy lên. Hiện tại, số dân chạy nạn không có nhà để về tràn vào thủ đô nhiều hơn năm trước, đâu đâu cũng thấy những đứa trẻ ăn mặc rách nát cao bằng nửa thân người lớn đang nắm tay mẹ, đi dọc phố gõ cửa dập đầu xin cơm.

Cục cảnh sát đã thực hiện vài cuộc vận động lớn, đem tất cả lưu dân ảnh hưởng tới bầu không khí của thủ đô đuổi ra ngoài, song chẳng khi nào đuổi được hết.

Mắt vừa nhìn thấy đám nam nữ xa hoa trụy lạc ra vào ở cửa khách sạn Hoa Hạ, giờ lại chợt thấy bóng dáng của đứa trẻ gầy yếu sợ hãi rụt rè trong góc tối con phố, Tuyên Hoài Phong bất giác thở dài một hơi, gõ lưng ghế trước mặt, nói với tài xế, "Lái chậm một chút, cẩn thận đụng phải người."

Tài xế cầm tay lái, không quay đầu lại cười nói: "Tuyên phó quan, ngài yên tâm, tôi tránh được mà. Có vài đứa trẻ ăn mày không học được thứ tốt, nhìn thấy ô tô liền cố ý lao tới, giả vờ bị đâm gãy xương, muốn hạch sách chút tiền của của chủ xe đó."

Tuyên Hoài Phong nghe được thứ khó chịu, y cố nhịn không mắng hắn, chỉ nói: "Những đứa bé này đâu phải trời sinh đã muốn làm ăn mày. Nếu có phúc, ai lại chẳng muốn được cha mẹ thương yêu, được đến trường học hành chứ. Đụng phải bọn chúng, cho dù thưởng vài đồng tiền thì trong lòng cậu cũng cảm thấy thoải mái hơn."

Tài xế đáp: "Đúng vậy. Lòng dạ ngài tốt quá."

Tuyên Hoài Phong nói: "Chuyện đó và lòng dạ tốt không liên quan đến nhau, ai có thể giữ cho bản thân không rơi vào tình cảnh xui xẻo chứ? Nên tích chút đức cho bản thân thôi."

Quả nhiên, tài xế ấn theo căn dặn của y mà lái chậm một chút.

Sắp đến viện cai nghiện, xe lui tới bỗng nhiên nhiều lên, dường như đều tiến về hướng viện cai nghiện. Tuyên Hoài Phong đang cảm thấy kỳ quái thì ô tô chợt dừng lại.

Tài xế nói: "Tuyên phó quan, không lái qua được, đường bị chặn hết rồi."

Tuyên Hoài Phong ló đầu ra ngoài cửa sổ xe nhìn thử, quả nhiên, rất nhiều xe xuất hiện trên đường ngoài cửa lớn viện cai nghiện, xếp từ đầu đường cho tới cổng chính, có xe nhỏ tư nhân, có xe cục cảnh sát, có xe bệnh viện, thậm chí có cả mấy chiếc xe kéo bị chèn bên trong.

Rất nhiều người ra ra vào vào, giữa đó là bóng dáng của các vị bác sĩ và y tá mặc áo choàng trắng, liên tục bận rộn.

Tuyên Hoài Phong xuống ô tô, lướt qua khe hở giữa dòng người và dòng xe tiến về phía trước, chợt nghe tiếng khóc một người, y quay đầu nhìn lại, là hai người đang dìu một người đàn ông đã không còn nhúc nhích đang đi về phía cổng chính. Hai mắt người đàn ông kia trắng bệch, bên mép toàn là nước miếng trắng hếu, một người phụ nữ trông như vợ hắn vừa đi theo phía sau vừa gào khóc: "Lão chết dịch, đã bảo ông đừng có dùng thứ đó cơ mà.

Giờ ông dùng thứ đó khiến mạng mình gặp chuyện rồi thấy chưa, bảo tôi mang theo đứa con gái sống thế nào…"

Vai Tuyên Hoài Phong bị người phía sau tóm lấy.

Xoay người nhìn, hóa ra là Thái Bình, trán hắn chảy nhiều mồ hôi, ánh mắt lại giống như càng bận càng sáng, vui mừng nói: "Cảm tạ trời đất, cuối cùng cậu cũng tới, mau lấy chìa khóa ra mở kho hàng đi. Giường bệnh bên trong đầy hết rồi, khoảng mười một người đang nằm ở hành lang đấy. Nhìn tình hình này, tôi e sau này còn có người tới nữa. Cậu mau vào bên trong đốc thúc mọi việc đi."

Hắn kéo Tuyên Hoài Phong, gạt đoàn người đang bon chen ra, khó khăn lắm mới vào được cửa viện cai nghiện.

Đến tầng hai rồi mới không ồn ào nữa.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sao lại nhiều bệnh nhân thế này? Đều là tới cai nghiện?"

Thái Bình đáp: "Đâu có, đều là người tới xin cứu mạng đấy."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Ý gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!