Chương 7: (Vô Đề)

Thực ra Tuyên Hoài Phong cũng hiểu Bạch Tuyết Lam đang vui vẻ, tuy ngoài mặt thì lắc đầu, nhưng trong lòng lại hồi họp chờ mong, muốn xem xem thái độ của Bạch Tuyết Lam khi thưởng thức món ăn mình nấu sẽ thế nào.

Vào trong phòng, hai đĩa đồ ăn lần lượt được đặt lên bàn.

Theo sau gót chân Tuyên Hoài Phong là một đầy tớ trai. Được Đới sư phụ căn dặn, gã vội vàng bưng một hộp đựng thức ăn đến, lấy một bát cơm tẻ lớn bên trong ra, sau đó là hai chiếc bát sứ trắng cùng hai đôi đũa, dọn xong, gã cúi người một cái rồi định lập tức lui xuống.

Bạch Tuyết Lam chờ đũa không nổi, đầy tớ trai còn đang trước mặt mà hắn đã dùng tay nhón một miếng thịt gà bỏ vào miệng, híp mắt nhai.

Tuyên Hoài Phong nói: "Dùng đũa chứ, nuốt đồ bẩn vào bụng sẽ sinh bệnh đấy."

Bạch Tuyết Lam hỏi lại y: "Đồ em nấu bên trong có thứ gì bẩn sao?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Em nói tay của anh đấy."

Bạch Tuyết Lam bày ra bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ, "Quả nhiên, anh đúng là bẩn. Ừ, rất bẩn, rất bẩn." Đưa hai ngón tay vừa nhón đồ ăn ra trước mắt, lật qua lật lại mà nhìn.

Hắn vừa giả ngây giả dại, Tuyên Hoài Phong liền hết cách, y chủ động cầm đôi đũa gắp một miếng mộc nhĩ nhét vào miệng hắn, "Hai đĩa đồ ăn này không bịt được miệng anh hả?"

Bạch Tuyết Lam vui mừng cắn miếng mộc nhĩ đó, đột nhiên chau mày.

Tuyên Hoài Phong hỏi, "Mùi vị kinh lắm à?"

Y vội vã gắp một miếng bỏ vào miệng mình.

Mặc dù hơi nhạt, nhưng không đến mức khiến cho người ta nhăn chặt mi lại.

Bạch Tuyết Lam thấy y mắc bẫy liền hớn hở cười rộ lên, dùng đũa gõ lên thành đĩa, âm thanh trong trẻo vang lên, "Đây là đồ em nấu cho anh, sao lại tự ăn vụng thế? Không được, em phải bồi thường."

Tuyên Hoài Phong trừng đôi mắt đen như mã não lườm hắn, "Chỉ có anh mới tham lam đến thế này, đang ăn bữa tiệc này còn muốn được ăn bữa tiếp theo. Anh muốn em dùng một bữa cơm bồi thường lại miếng mộc nhĩ đấy chứ gì?"

Bạch Tuyết Lam bị y vạch trần quỷ kế cũng chẳng tức giận, nét mặt đổi thành ung dung tự tại, bưng bát, vô cùng trân trọng mà ăn cơm cùng hai đĩa đồ ăn kia, mỗi một miếng đều phải thưởng thức hồi lâu, hoàn toàn tương phản với bộ dạng mở miệng to ăn miếng lớn thường ngày.

Tuyên Hoài Phong không nhìn nổi bộ dạng này của hắn, y khuyên: "Anh cứ ăn từng miếng to một đi."

Bạch Tuyết Lam nói, "Chỉ có tí tẹo thế này, há miệng và hai ba miếng là hết. Em sẽ nấu tiếp cho anh ăn à?"

Tuyên Hoài Phong rũ mắt xuống, dưới ánh đèn, bóng đôi lông mi thật dài hợp lên gương mặt khiến kẻ khác động lòng, khóe miệng nhếch lên, "Để nói sau."

Bưng bát cơm, ăn một miếng dưa chuột, lại gắp một miếng thịt gà, nhai ở miệng lại cảm thấy ngây ngấy, lồng ngực bỗng bức bối khó chịu.

Nhưng thấy Bạch Tuyết Lam vui vẻ như vậy, để hắn nhìn ra sẽ khó tránh khỏi việc lập tức phá hủy bầu không khí ngọt ngào, thế nên y chẳng nói gì cả, đành miễn cưỡng ăn vài miếng cơm trắng.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Sao em ăn ít vậy?"

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Chỉ có anh mới coi hai món này là sơn trân hải vị thôi. Vào miệng em rồi, em chỉ thấy mùi vị rất chán."

Bạch Tuyết Lam nói: "Đâu nào, anh không lừa em đâu, thực sự ngon lắm." Định gắp đồ ăn cho Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong vội vàng cầm bát tránh đi, "Để dành hết cho anh đấy. Xin lỗi nha, em không ăn đồ mình nấu đâu. Ăn xong món mình làm em mới thấy, tay nghề của các đầu bếp ở nhà bếp không tồi chút nào. Để em gọi họ nấu một món đưa lên cho em."

Nói xong, y đặt bát xuống, đứng dậy.

Bạch Tuyết Lam nói, "Bảo đầy tớ trai đưa đến là được rồi, em ngồi xuống ăn với anh đi."

Tuyên Hoài Phong nói, "Ai cũng biết hôm nay em tự mình xuống bếp, giờ mà em ăn muốn ăn đồ đầu bếp nấu thì mất mặt lắm. Đừng kéo chuông, để mọi người biết rồi sẽ cười em chết. Chắc bây giờ ở nhà bếp không có người đâu, em lén đến đấy lấy một món về là được."

Bạch Tuyết Lam còn muốn khuyên, song Tuyên Hoài Phong không đợi hắn lên tiếng đã dùng hai ngón tay thon dài trắng như tuyết nhón một miếng thịt gà nhét vào miệng hắn, dụ dỗ, "Anh ăn trước đi, kiên nhẫn chờ em một chút."

Hành động ngọt ngào như vậy, Bạch Tuyết Lam sao lại không chịu kiên nhẫn, hắn thực sự ngoan ngoãn ngồi bên bàn cơm, vừa cắn nhỏ rồi nhai từng miếng thịt gà bảo bối vừa chờ đợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!