Tuyên Hoài Phong trở về phòng làm việc, bận rộn thêm lúc nữa mới chỉnh lý xong từng tập từng tập tài liệu một, bỗng nhiên nghe tiếng bước chân, y ngẩng đầu lên liền thấy Thái Bình hấp ta hấp tấp dẫn một người mặc đồng phục nhân công nam tiến đến, chỉ vào đây nói, "Chính là chỗ này."
Thái Bình thấy Tuyên Hoài Phong nhìn mình liền cười nói, "Đấy, tôi đã sớm nói phải lắp một chiếc điện thoại riêng trong phòng làm việc của cậu rồi mà, bằng không cả cái viện cai nghiện to thế này mà có mỗi gian điện thoại nên cứ phải đi tới đi lui, làm việc không lanh lẹ được. Lề mề mãi cho đến bây giờ, thừa dịp hiện tại bệnh viên chưa nhiều bệnh nhân, chưa đến lúc rối ren thì phải nhanh chóng lắp đặt."
Đang nói, một đầy tớ trai phía sau hắn vào cửa, đặt phần giấy đang ôm trong tay lên mặt bàn của Tuyên Hoài Phong, "Đây là bác sĩ Phí gửi cho ngài, ông ấy nói mong ngài mau chóng duyệt kinh phí, bọn họ đang rất cần thứ này."
Còn nói, "Vừa rồi Bạch tổng trưởng gọi điện đến, ngài ấy hỏi có phải ngài đến đây làm việc rồi hay không, tôi đáp là ngài đang rất bận. Thế là ngài ấy lập tức cúp máy."
Tuyên Hoài Phong đang bận ứng phó cả đống chuyện trước mắt, đột nhiên nghe nói Bạch Tuyết Lam gọi điện tới, y lập tức dẹp mọi thứ qua một bên, hỏi đầy tớ trai, "Bạch tổng trưởng có nói gì không?"
Đầy tớ trai thưa, "Nói là ngài làm việc xong thì về sớm một chút."
Trong khi bọn họ nói chuyện, người của cục điện thoại đã bắt đầu làm việc, vì cần phải lắp đường dây điện thoại lên tường nên bọn họ dùng búa đập "phanh phanh" liên hồi.
Ầm ĩ như vậy, nhất thời mọi người không ngồi trong phòng làm việc được nữa.
Tuyên Hoài Phong đành phải ôm văn kiện trên mặt bàn rồi cùng Thái Bình đứng ra ngoài cửa.
Thái Bình đứng gần cẩn thận quan sát y một lúc rồi đột nhiên lên tiếng, "Có phải cậu khó chịu chỗ nào không? Sắc mặt hơi kém."
Tuyên Hoài Phong thuận miệng hỏi, "Vậy sao?"
Thái Bình nói: "Gần đây cậu vất vả quá rồi. Hai hôm trước tôi mới nói với Vạn Sơn, hiện giờ viện cai nghiện xem như đã mở được chút quy mô nho nhỏ, mọi việc đều phải làm thật cẩn thận, mong rằng tương lai thật sự tạo được sự nghiệp lớn. Cậu một tay quản tiền, một tay lại quản lý bao nhiêu việc vất vả cả trong lẫn ngoài, tuyệt đối không được đổ bệnh. Nếu cậu mà ngã xuống thì đúng là cây đổ bầy khỉ tan đấy."
Tuyên Hoài Phong dở khóc dở cười lắc đầu, "May mà Hoàng Ngọc San không ở đây, bằng không để cô bé nghe thấy, cô bé sẽ thật sự mắng cho một trận đấy. Cái gì gọi là cây đổ bầy khỉ tan? Tôi vừa ngã xuống, mọi người đều biến thành khỉ hết? Cả cậu cũng biến thành khỉ à?"
Thái Bình biết mình dùng sai điển cố liền ngượng ngùng cười, "Được rồi, mọi người đều là người quen, cần gì phải bắt lỗi trên từng câu chữ chứ. Tôi nói thật, trước kia cậu là tiên sinh dạy học, nhưng lúc đó chỉ có tiền là thiếu chứ chưa khi nào bận rộn như lúc này. Con người ta chung quy không phải làm bằng sắt, cậu đừng khiến bản thân bận rộn quá. Hóa đơn tiền nong cậu phải thẩm tra; danh sách thuốc thang cậu cũng muốn đối chiếu; dự toán chi phí tiêu dùng của các bộ phận chung quy cậu vẫn muốn đích thân tính toán một lần. Công văn trong nha môn cần đều do cậu chạy đi xử lý, bác sĩ có dự định gì cũng lại thương lượng với cậu. Nếu còn tiếp tục thế này nữa thì kể cả cậu có phân thành mười người cũng chẳng đủ."
Tuyên Hoài Phong nói, "Tôi biết, dù sao sau này vẫn sẽ buông tay để mọi người giúp tôi chia sẻ. Chẳng phải bây giờ mới vừa bắt đầu thôi sao? Vạn sự khởi đầu nan, viện cai nghiện chúng ta giương cờ đối nghịch với các quán thuốc phiện và đám buôn lậu ma túy, cậu đừng tưởng bây giờ chưa có động tĩnh gì, thực ra không biết bao nhiêu người đang chăm chú theo dõi quan sát chúng ta đấy.
Mọi việc phải cẩn thận."
Thái Bình gật đầu, thở dài một hơi.
Âm thanh bang bang bên trong ngừng một lúc, dường như người nọ đang kéo dây điện thoại, chỉ chốc lát sau tiếng ồn lại vang lên.
Tuyên Hoài Phong nghĩ đến việc Bạch Tuyết Lam gọi điện tới đây, tuy rằng hời hợt, nhưng chắc chắn trong lòng sẽ có chỗ khó chịu. Hắn đã sớm ra lệnh Tuyên Hoài Phong phải ở nhà tĩnh dưỡng, bị cãi lời, không biết đến lúc về đến nhà gặp nhau hắn sẽ tức giận như thế nào đây.
Nếu như Bạch Tuyết Lam về đến nhà mà không thấy mình sẽ càng giận hơn.
Hiện giờ không thể dùng phòng làm việc, không bằng về trước, để Bạch Tuyết Lam vừa vào cửa đã thấy mình, vậy sẽ dễ dỗ dành hơn một chút.
Tuyên Hoài Phong bèn nói với Thái Bình: "Vậy theo lời cậu vừa nói đi, hôm nay tôi sẽ về sớm một chút để nghỉ ngơi, phiền cậu trông chừng hộ tôi phía phòng làm việc này nhé, chờ điện thoại lắp xong thì khóa cửa lại giùm tôi. Tôi mang chỗ văn kiện này về đọc."
Thái Bình than thở, "Không phải nói nghỉ ngơi sao? Mang văn kiện về làm gì? Để mai xem mấy thứ này thì trời cũng chẳng sập xuống đâu."
Tuyên Hoài Phong nói, "Cậu biết tính tôi rồi đấy, phải làm xong tôi mới an tâm ngủ được."
Y và Thái Bình tạm biệt nhau, ôm văn kiện xuống lầu, gọi tài xế tới.
Ngồi xe quay trở về công quán.
Y có chút lo lắng rằng khi mình quay về sẽ thấy cảnh Bạch Tuyết Lam ngồi trong phòng chờ mình tựa như mèo già ngồi canh chuột.
Hỏi người gác cổng, biết tổng trưởng chưa về, y liền hơi an tâm.
Trở lại phòng, bỏ văn kiện lên bàn, y định vừa đọc vừa chờ Bạch Tuyết Lam trở về. Khi đọc đến lời thuyết trình về số dược liệu chắc chắn rất quý báu kia của Phí Phong, y đột nhiên cảm giác cảnh vật trước mắt mơ mơ hồ hồ, đầu óc lại có chút choáng váng.
Tuyên Hoài Phong giật mình nghĩ: Sẽ không bệnh thật đó chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!