Chương 59: Ngoại truyện : Băng sương phong cốt, ngọc tinh thần

Xuống máy bay, chân đạp lên mặt đất vững trãi, trong đầu Tuyên Hoài Phong liền nghĩ: Rốt cuộc đã đến Pháp.

Paris – thủ đô nước Pháp, là một thành phố nổi tiếng gần xa về nghệ thuật và sự lãng mạn.

Tuy nhiên, khi rời khỏi Trung Quốc, tâm trạng hứng khởi đến nơi này đi dạo đâu phải vì nghệ thuật cùng lãng mạn.

Tuyên Hoài Phong tò mò quan sát chung quanh, cùi chỏ bị người khác chạm khẽ, y liền quay đầu lại.

Bạch Tuyết Lam đứng sau lưng y, cười hỏi: "Sao vậy, thành phố này có xứng với thời gian anh bỏ ra để học ở đây không?"

Tuyên Hoài Phong lắc đầu nói: "Đúng là những lời cuồng vọng. Cả một thành phố, vậy mà anh lại quay qua hỏi có xứng với anh hay không?"

Trên mặt Bạch Tuyết Lam tồn tại vẻ tự tin chắc chắn, bởi ngồi lâu trên máy bay nên thực sự hơi bức bối, cố ý tìm chuyện thoải mái nói cùng Tuyên Hoài Phong, trái lại lại hứng thú với câu chuyện, hỏi ngược: "Chẳng lẽ không phải vì anh từng du học ở đây, cho em mới chịu tới xem thử? À, anh hiểu rồi, em là sang Pháp ngắm phong cảnh."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đoán rất đúng. Quản anh du học ở đâu làm gì. Em chỉ vì ngắm những địa danh nổi tiếng này mà đến thôi. Đừng đứng ở đây nữa, cẩn thận cản đường người khác, đi nhanh đi. Em đói, anh đói không?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Em cứ giận anh đi, đến lúc đó em sẽ biết hậu quả ra sao. Nếu tới Anh, đó là địa bàn của em. Bây giở ở Pháp, chính là địa bàn của anh. Quyền hành ăn, mặc, ở, đi lại đều trong tay anh, chẳng phải việc gì em cũng phải nghe anh à?"

Cười nói, liền đưa Tuyên Hoài Phong ra ngoài.

Đã đưa người yêu tới Pháp, Bạch Tuyết Lam chẳng thể nào không chuẩn bị gì, hơn nữa còn chuẩn bị hết sức ân cần.

Hắn từng sinh sống ở đây một thời gian, tiếng Pháp nói lưu loát, lại hiểu các loại hưởng thụ của người Pháp, trước boa một ít tiền mặt của Pháp, gọi người đưa hai kiện hành lý bên người đến khách sạn đã đặt sẵn.

Hắn lại đưa Tuyên Hoài Phong ngồi xe đến một nhà hàng có chút tuổi tác, ăn một bữa tiệc danh tiếng lừng lẫy của Pháp.

Xuyên qua tấm thủy tinh trong suốt của nhà hàng, trông về phía xa, đó là những người phụ nữ tao nhã đi lại trên đại lộ Champs Elysees. Trước bữa tiệc là rượu Brandy anh đào, tiếp theo là bánh quy nhỏ với quả ô liu, ngoại trừ món chính là gan ngỗng béo hơi quá ngấy, còn lại, Tuyên Hoài Phong vẫn khá thỏa mãn.

Lúc này, anh chàng người yêu Bạch Tuyết Lam vừa kiêm chức hướng dẫn viên du lịch, vừa hưởng thụ từng món pháp ngon lành được đưa lên, vừa chậm rãi nói: "Hành trình ngày mai thế nào, anh sẽ nghe theo ý em hết. Nếu muốn ngắm kiến trúc, cung điện Versailles và nhà thờ Madeleine đều là điểm đến cực đẹp; Nếu muốn thoải mái, chúng ta sẽ ngồi thuyền trôi trên sông Seine; Nếu muốn cảm thụ phong cảnh con người Pháp, chúng ta sẽ tới đại lộ Champs Elysees, tìm một quán cà phê hàng đầu, bằng không thì đến Place de la Bourse đi, ban công ở đó rất đặc sắc, ngồi dưới hành lang ngắn phong cảnh, có thể cảm nhận được dư vị tráng lệ của đế quốc Pháp thời xưa."

Hắn nói một hồi, Tuyên Hoài Phong vẫn lắc đầu.

Bạch Tuyết Lam quan sát y, nói: "Vẫn không trúng ý em? Không thành vấn đề, ở Paris này ấy mà, nơi đáng giá để tham quan rất nhiều, cuối cùng anh sẽ tìm được nơi em muốn tới. Vậy Khải Hoàn Môn trứ danh thì sao, em có muốn tới đó đi dạo không?"

Tuyên Hoài Phong càng lắc đầu.

Lúc này, bồi bàn ngoại quốc trong phòng ăn đã cung kính đưa kem hoa quả tới.

Tuyên Hoài Phong vừa dùng chiếc thìa bạc nhỏ khuấy nhẹ kem trong chiếc đĩa sứ trắng, khóe miệng hơi cong, vừa chậm rãi nói: "Không gạt anh, trong lòng em đã sớm có một nơi nhất định phải đến. Thử kiểm tra anh xem nào, anh có đoán được không?"

Bạch Tuyết Lam thích nhất là nói chuyện thú vị thế này khi ở bên Tuyên Hoài Phong, hắn không khỏi mỉm cười, hứng thú hỏi: "Đoán được thì sao? Nếu đoán đúng, anh sẽ yêu cầu khen thưởng đấy."

Tuyên Hoài Phong hỏi lại: "Tại sao anh không hỏi, nếu không đoán được sẽ bị phạt ra sao? Đừng nói về mấy thứ kia đấy, anh cứ đoán trước đi. Bất quá, chỉ cho anh ba cơ hội."

Bạch Tuyết Lam nói: "Được."

Cơ thể dựa lên ghế tựa ngồi thẳng dậy, thái độ tỏ ra nghiêm túc, suy nghĩ một lúc bèn hỏi: "Danh tiếng của Opéra Garnier cực kỳ lớn. Em muốn đi nghe chút ca kịch của người ngoại quốc sao?"

Tuyên Hoài Phong lắc đầu.

Bạch Tuyết Lam suy nghĩ, nói: "Anh biết, em thích tĩnh chứ không thích động, tuyệt đối không phải nơi náo nhiệt rồi. Khắp Paris chỉ có một cây cầu cổ kính nhất, là cây cầu đá đầu tiên của Paris, tên Le Pont Neuf. Trong lòng em đang nghĩ đến nơi này, đúng không?"

Ý cười trên mặt Tuyên Hoài Phong sâu hơn, ánh mắt sáng ngời nhìn Bạch Tuyết Lam, cười nói: "Anh thực sự hiểu điều em yêu thích đấy."

Bạch Tuyết Lam bèn đắc ý. "Anh biết mà."

Bộ dạng kia, dường như nếu không phải đang ngồi trong phòng ăn cực xa xỉ của Pháp, không muốn để người khác chú ý, hắn sẽ vỗ tay tán thưởng.

Chằng ngờ, Tuyên Hoài Phong tiếp tục câu nói trước đó, song lại rẽ nó sang hướng khác. "Thế nhưng, anh đoán sai rồi. Em chưa quen thuộc với Paris mà, đâu biết có một cây cầu cổ kính như thế, mấy ngày nữa thực sự muốn tới đó ngắm thử. Cơ mà hiện tại, nơi mà trong lòng em muốn đến thì anh vẫn chưa đoán ra. Ba cơ hội, anh đã dùng hết hai, cơ hội cuối cùng vẫn đoán sai thì em sẽ tiết lộ đáp án.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!