Ở tầng hai, tiểu nhị đã đưa hai người vào căn phòng nhỏ, đương nhiên là gian phòng xa hoa sạch sẽ nhất quán.
Tuyên Hoài Phong liền hỏi Bạch Tuyết Lam muốn ăn món gì.
Bạch Tuyết Lam nói: "Em chọn đi, anh thì chay mặn đều không kỵ."
Tuyên Hoài Phong hỏi tiểu nhị: "Có món gì nổi tiếng?"
(Ở đây Tuyên Hoài Phong hỏi là chiêu bài. Cũng chỉ món đặc sắc hay nổi tiếng của quán)
Tiểu nhị đáp: "Chẳng phải tôi nói ngoa, tiệm chúng tôi thì tiếng tăm không được tốt lắm, chứ về khoản chọn món ăn thì rất tốt, phàm là món ăn vùng Đông Bắc, sẽ chẳng nơi nào làm được như sư phụ của chúng tôi đâu. Nếu nói đến món nổi tiếng thì có thịt tẩm bột chiên, thịt xào lăn, thịt luộc lòng nhồi, ruột già xào lăn, hầm thập cẩm, sườn nấu dưa chua, thịt heo hầm miến, cá chép sốt hành, gà hầm rượu trà xanh hạt tiêu,…"
Đúng là người giỏi tài ăn nói, thao thao bất tuyệt xổ một tràng tên các món ăn mà chẳng thở dốc chút nào.
Tuyên Hoài Phong nghe đến sửng sốt, cười ngắt lời hắn. "Dừng lại, cậu càng nói càng loạn. Tôi hỏi cậu, có nấu được món Sơn Đông nào ngon không?"
Tiểu nhị đang định gật đầu, Bạch Tuyết Lam đã cười thành tiếng, lắc đầu tấm tắc nói: "Câu em vừa hỏi có vấn đề rồi nhé. Món Sơn Đông là món Sơn Đông, Món Đông Bắc là món Đông Bắc, em coi thành một sao?"
Tuyên Hoài Phong tò mò nói: "Em tưởng không khác biệt mấy. Còn có gì phải chú ý sao?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Tám món chính: xuyên, việt, tô, mân, chiết, tương, huy, lỗ. Em nghe qua chưa?"
xuyên, việt, tô, mân, chiết, tương, huy, lỗ. Tức: Tứ Xuyên, Quảng Đông, Giang Tô, Phúc Kiến, Chiết Giang, Hồ Nam, Huy Châu, Lỗ Trâu.)
Tuyên Hoài Phong nói: "Đương nhiên em biết điều đó. Món lỗ chính là món ăn Sơn Đông, đúng không?"
Bạch Tuyết Lam định trả lời, thấy tiểu nhị kia sững sờ ngây ngốc đứng một bên liền căn dặn: "Chúng tôi không gọi món, cậu thấy món gì ngon thì cứ làm rồi bưng lên đây. Mang thêm mấy món đồ chay thật ngon, đừng chỉ mang mỗi đồ mặn, người bạn này của tôi thích món thanh đạm."
Giọng điệu hắn như vậy, nhiễm nhiên chính là khách hàng hào phóng.
Người mở quán thích nhất là loại khách này. Tiểu nhị lập tức cười như nở hoa, dạ một tiếng, vội vàng đi chuẩn bị.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Bạch Tuyết Lam nói tiếp lời khi nãy: "Em nói đúng, món Lỗ chính là món ăn Sơn Đông. Ơ chỗ anh, ý của nó có nghĩa là một món mặn và một món tươi, cộng thêm tay nghề xào nấu tài giỏi của đầu bếp nữa thì món ăn mới đủ vị. Món Đông Bắc và món ăn ở Bắc Kinh na ná nhau, ý là một món có nhiều vị, mặn ngọt rõ ràng. Cho nên trong quán ăn Đông Bắc, muốn nếm được hương vị đặc sắc thì sẽ gọi món hầm, món kho.
Hoặc là gọi dưa, món dưa chua ở các quán ăn Đông Bắc đều có hương vị khác biệt."
Tuyên Hoài Phong nghe rất hứng thú, cười nói: "Em thực sự không biết, hóa ra anh còn là một ẩm thực gia đấy."
Bạch Tuyết Lam chuyển mắt nhìn về phía y, ánh mắt sinh ra chút ái muội, khẽ nói: "Điểm tốt trên người anh ấy mà, còn rất nhiều chỗ em không biết đâu. Hết cách, vừa vặn để em dành cả đời từ từ khai quật."
Tuyên Hoài Phong cười nói: "Quả nhiên không thể khen ngợi anh được, cho anh chút màu mè, anh lập tức tính kế mở phường nhuộm. Anh thật sự muốn làm ẩm thực gia trước mặt em đấy à? Được lắm, anh tiếp tục nói về cách ăn uống nữa đi."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Nếu anh thực sự giảng giải, anh được lợi gì nào?"
Tuyên Hoài Phong lại trầm mặc, mội hồi sau, y ngẩng đầu lên, nói với Bạch Tuyết Lam: "Lợi ích anh muốn chẳng qua chỉ là chuyện đó, hà tất mỗi lần đều thể hiện thái độ ngang ngược cưỡng đoạt như thế? Con người em, tuy rằng chẳng ưu điểm gì, nhưng chuyện phản bội người yêu, đó là chuyện dẫu chết vẫn không biết làm, đâu có chỗ nào khiến cho anh bất an như vậy?"
Bạch Tuyết Lam nghe xong cũng trầm mặc một hồi, chỉ đưa một tay qua, nhẹ nhàng khoát lên vai Tuyên Hoài Phong.
Tuyên Hoài Phong thở dài một tiếng, nói: "Đến tận giờ anh vẫn chưa hiểu em? Bạn học cũ cũng thế, Âu Dương tiểu thư cũng thế, quan hệ của họ với em ra sao, còn quan hệ của anh với em thế nào? Nói ở bên anh cả đời, chính là cả đời, không có gì phải suy nghĩ nhiều. Cho nên, anh nghĩ thử xem, anh muốn làm những chuyện thân mật này với em, không chỉ em là đối tượng duy nhất của anh, mà đối với em, anh cũng là đối tượng duy nhất…"
Dù sao da mặt y vẫn mỏng, nói đến dạng ngôn từ to gan ấy, vành tai liền đỏ lên, âm thanh cũng dần thấp xuống.
Nhưng mà, khó có được cơ hội nói chuyện thế này, thực không nên bỏ dở giữa chừng, y lại cố gắng, cắn răng, nói ra câu cuối cùng: "Chuyện kia, chỉ có thể làm cùng anh, tuyệt không thể làm cùng người thứ hai. Em đã đem những lời này… coi như lời thề độc mà nói ra, anh không tin sao?"
Ngũ tạng Bạch Tuyết Lam sôi trào, ôm y thật chặt, hô một tiếng. "Cục cưng! Em hà tất phải thề độc? Anh đâu có bất an đối với em! Anh chỉ sợ mình đang ở trong mộng!"
Tuyên Hoài Phong cảm nhận được lồng ngực của hắn, biết hắn thực sự kích động, bản thân y cũng dâng trào cảm xúc, đáp lại hắn, chủ động đưa môi lên.
Hai đầu lưỡi ẩm ướt vừa chạm vào nhau liền như dòng điện được thông suốt, tia lửa văng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!