Vừa lên ô tô, Bạch Tuyết Lam liền đóng cửa xe, áp cơ thể lên người Tuyên Hoài Phong, cắn trên cổ y một cái, nghiến răng nói: "Thẳng thắn xem nào, thời gian em học ở Anh đã kết bạn với bao nhiêu người bạn tốt rồi?"
Tuyên Hoài Phong hỏi lại: "Bây giờ, ngay cả việc em kết bạn cũng phải chịu sự quản thúc của anh?"
Bạch Tuyết Lam hùng hồn nói: "Đương nhiên phải chịu sự quản thúc của anh rồi. Cái chuyện khiến người ta bất an thế này, không bị quản thúc thì còn sao nữa?"
Thân hình hắn cao lớn như vậy, ép lên người quả rất nặng. Tuyên Hoài Phong bị đè đến khó chịu, dùng tay đẩy hắn một cái, hỏi: "Anh muốn quản thúc việc kết bạn của em, vậy anh thì sao? Em cũng có thể quản thúc việc anh kết bạn chứ?"
Bạch Tuyết Lam đáp: "Đương nhiên."
Tuyên Hoài Phong nhe răng cười một tiếng, nói: "Được lắm, vậy nhanh chóng thẳng thắn kể chuyện của anh với vị nữ tướng quân kia ra đây. Em đoán, anh và cô ấy lén gặp nhau, tuyệt đối không chỉ một lần ở bữa tiệc, đúng chưa? Còn nữa, trong lá thư hôm đó cô ấy để lại cho anh đã nói gì? Thực sự muốn xem xem cái tên bụng đầy bí mật như anh có thực sự chịu sự quản thúc của em hay không."
Bạch Tuyết Lam buồn cười nói: "Được đấy, Tuyên phó quan có tiến bộ nha. Em đây là muốn leo lên đầu anh rồi."
Cúi đầu, cắn lên cổ Tuyên Hoài Phong mấy cái, sau lại duỗi tay xuống nách y cù loạn lên.
Tuyên Hoài Phong bị cù đến bật cười, tránh trái tránh phải, thở hổn hển nói: "Dừng lại, dừng lại, dùng thủ đoạn bạo lực thế này… đúng là tên độc tài."
Bạch Tuyết Lam đâu đơn giản buông tha cho y như vậy, nhìn y không thể khống chế mà cười dưới ma chưởng của mình như vậy, đó là thời khắc y sáng khoái và trẻ con hiếm thấy, trong lòng Bạch Tuyết Lam liền dâng lên luồng tà khí muốn bắt nạt người. Hắn nắm lấy một chân Tuyên Hoài Phong, còn định cởi giày da của y, cù lên lòng bàn chân y.
Tuyên Hoài Phong phát giác ý đồ của hắn, quá sợ hãi, y vội vàng co chân lại, mềm giọng nói: "Tổng trưởng, tôi đầu hàng, được chưa?"
Bạch Tuyết Lam đã cởi giày y, lột bít tất, nắm một bàn chân trắng tựa tuyết trong tay, thích thú vuốt ve không buông, cười uy hiếp: "Đầu hàng? Muốn dùng kế hoãn binh với anh ấy à, anh không chịu đâu nhé. Em thành tâm một chút coi, để anh xem thành ý em thế nào."
Tuyên Hoài Phong bị hắn cù một hồi, cười đến nỗi trên người đã ra rịn một lớp mồ hôi, lúc này ruy rằng Bạch Tuyết Lam tạm thời dừng tay, nhưng nụ cười trên mặt Tuyên Hoài Phong vẫn không thể ngừng lại, má lúm đồng tiền hiện nhàn nhạt trên gương mặt, thoải mái nói: "Thái độ thế này, anh thấy thành tâm chưa?"
Cơ thể từ từ nghiên về phía trước, đôi môi hơi lạnh in dấu lên đôi môi Bạch Tuyết Lam.
Đến lúc y muốn rời ra lại bị Bạch Tuyết Lam ôm chặt, chưa thỏa mãn mà ra sức hôn, đầu lưỡi vói vào trong, nhiệt tình khuấy đảo.
Nụ hôn của đôi tình nhân như khiến phần sau ô tô được làm bằng thép cũng như muốn tan ra.
May mà tài xế phía trước đã được Bạch Tuyết Lam huấn luyện rất tốt, vẫn duy trì được trạng thái mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, chỉ coi bản thân như bù nhìn rơm trên cánh đồng.
Ở bên người thương ngọt ngào, đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào, họ chỉ tiếc sao không thể kéo dài tới thiên trường địa cửu. Nhưng dẫu sao vẫn cần có dưỡng khí, qua một hồi lâu, bốn phiến môi quấn quýt bên nhau mới quyến luyến tách ra.
Hai người nghe tiếng đối phương thở dốc, tay vẫn duy trì tư thế ôm ấp.
Hai đôi mắt sâu thẳm sáng ngời nhìn đối phương thật sâu, thật sâu.
Nhìn một hồi, Tuyên Hoài Phong mới nghĩ tới việc phải xấu hổ. Nhưng dù muốn nói lời trách Bạch Tuyết Lam, thì nụ hôn cuồng nhiệt lần này cũng do mình khởi xướng. Bởi vậy, nghĩ tới nghĩ lui, y chẳng biết nói gì giải vây mới ổn, rất lâu sau mới khụ một tiếng, hỏi: "Vừa nãy mới chỉ uống một hớp sữa bò, vẫn chưa kịp ăn trái cây lạnh, anh đói không?"
Bạch Tuyết Lam chợt cười rộ lên, ánh mắt đảo qua làn da hồng phấn trên cổ y, ranh mãnh hỏi: "Anh đói bụng lâu rồi, em có đút anh ăn không?"
Tuyên Hoài Phong đẩy hắn sang bên cạnh. "Còn nói muốn cùng nhau xem phim, anh xem đã đến giờ nào rồi. Xuất chiếu đầu tiên đã bắt đầu rồi mà bụng chúng ta vẫn còn móp đây. Không ăn được đồ Âu, chúng ta tìm chỗ khác, ăn một bữa cơm Trung nhé, anh thấy sao?"
Bạch Tuyết Lam nhìn y cẩn thận cài lại chiếc cúc áo bị lỏng lúc vừa nháo loạn khi nãy, gương mặt lộ vẻ tiếc nuối.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh có thích quán ăn nào trong thành không?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Chỉ cần cùng ăn với em, quán nào anh cũng thích."
Tuyên Hoài Phong rất ít khi tới quán ăn một mình, nhất thời chưa nghĩa ra được chỗ nào chu đáo, y thẳng thắn đề xuất: "Chúng ta ngồi trên xe dạo trên đường một vòng, thấy quán nào được thì tới quán đó đi."
Bạch Tuyết Lam gật đầu nói: "Chủ ý này rất hay."
Lập tức vỗ ghế trước, kêu tài xế lái xe ra đường cái.
Tài xế nghĩ, nếu là tìm chỗ ăn cơm, tổng trưởng lại là người xem trọng phô trương, không ngại tiêu tiền, vậy nên tài xế bèn lái xe ra đại lộ Bình An nhiều nhà hàng cao cấp nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!