Nghe Bạch Tuyết Lam nói xong, Tuyên Hoài Phong chỉ sợ hắn có kế hoạch điên cuồng gì, đang định hỏi rõ, Bạch Tuyết Lam lại không chịu bàn sâu vào vấn đề, kéo Tuyên Hoài Phong, muốn ra ngoài giải sầu.
Tuyên Hoài Phong nói: "Sắp đến giờ cơm tối rồi, còn giải sầu gì nữa?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Vừa hay. Trước đưa em đi ăn món Âu, sau đó đi xem phim. Chúng ta quen nhau bao lâu rồi, vẫn chưa từng cùng nhau xem bộ phim điện ảnh nào đâu. Cẩn thận suy ngẫm lại, đúng là đáng thương quá."
Tuyên Hoài Phong nói: "Nhắc tới món Âu, em muốn hỏi, anh có thể cho phép phòng thu chi ngày mai chi cho em một khoản tiền lương không. Em hứa với Tôn phó quan là mời cậu ấy một bữa đồ Âu rồi."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "A, cậu ta giúp em ân huệ lớn gì mà lấy được một bữa đồ Âu vậy?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Đây là chuyện của em. Anh phê chuẩn không? Nếu phê chuẩn thì nói với bên kế toán một tiếng, em tiện tới lãnh. Em định lĩnh tiền lương từ trước đến nay luôn một lần."
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Còn phải phê chuẩn gì nữa? Tiền của anh không đủ để em tiêu hoài không hết sao?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Tiền của anh là tiền của anh, tiền lương của em là tiền lương của em, đừng nói nhập làm một."
Bạch Tuyết Lam hiểu, không thể lay chuyển được vị phó quan quật cường này về mấy phương diện ấy, cũng không đáng để tranh luận, hắn gọi tài xế chuẩn bị xe, kéo Tuyên Hoài Phong ra cửa, đi hưởng thụ lãng mạn.
Lên ô tô rồi, Tuyên Hoài Phong hỏi: "Đi đâu ăn?"
Về mặt tiền tài, trước nay Bạch Tuyết Lam chẳng mấy kiềm chế, huống chi là ở cùng với người yêu thì càng phải tìm loại hưởng thụ cao cấp, hắn không do dự mà nói: "Phong Sơn thì sao?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Chẳng qua chỉ ăn một bữa cơm, tiết kiệm chút việc đi, đừng tới nơi nào xa quá. Tùy tiện chọn một chỗ trong thành đi, chỗ nào chẳng được?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Phải rồi, ăn cơm xong còn đi xem phim nữa. Đúng là không nên ra ngoại thành."
Vị hải quan tổng trưởng hắn đây, ở đâu cũng được mọi người cung phụng, đã sớm quen với những nơi ăn uống cao cấp trong thành phố. Thoáng suy nghĩ một lúc liền cười nói: "Anh biết một chỗ, nhất định em sẽ thích."
Nói một địa chỉ cần đến với tài xế ngồi phía trước.
Tài xế lập tức lái ô tô ra đường cái, vòng vòng rẽ rẽ một hồi, dừng lại trước một nơi xây bằng gạch đỏ.
Tuyên Hoài Phong xuống xe, nhìn lại, nơi này cũng coi là trong ngõ hẻm, là một căn nhà gạch đỏ cũ rất đặc sắc, thoạt nhìn có chút cổ kính, trên bậc cửa hiện vết tích rêu xanh, trước cửa lác đác đậu hai ba chiếc ô tô, trông không giống nơi ồn ã chuyên phục vụ mọi người ăn uống.
Tuyên Hoài Phong cười nói: "Đây chính là vết rêu xanh trên thềm cửa, có chút thú vị."
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh biết em sẽ thích mà. Đây là trò mới gần đây xuất hiện trong thành, chẳng hiểu tại sao có mấy vị phu nhân ngoại quốc có địa vị lại hứng thú với việc buôn bán nhỏ lẻ, họ thuê công quán này làm thành nhà hàng đồ Âu. Có người nói, rau dưa mỗi ngày đều do các phu nhân ngoại quốc này chọn lựa, đồ ăn dùng để buôn bán cũng do họ tự tay làm. Chỉ dựa vào điều này cũng đủ để đầu cơ kiếm lợi rồi.
Tuy nhiên, mấy vị phu nhân này thẩm mỹ cũng khá, họ bày biện bố trí bên trong y như England. Hiện tại, khách quý có tư cách đến đây ngồi ấy mà, không có chút thân phận thì đừng hòng."
Tuyên Hoài Phong ghẹo hắn: "Nói vậy, không có tổng trưởng dẫn đường, tôi vẫn chưa có tư cách đến nếm thử món ngon ở đây rồi."
Bạch Tuyết Lam chớp chớp mắt với y, vẻ mặt ái muội nói: "Kiểu gì cũng phải cho em ăn no, em mới có thể cho anh ăn no chứ. Anh dẫn đường là tuyệt đối cam tâm tình nguyện."
Tuyên Hoài Phong bị hắn nói khiến cho tâm can nóng lên, lại lo lắng hắn nhất thời hưng phấn, tiếp tục nói ra vài lời khiến cho người ta càng không chống đỡ nổi, y đành cười nói: "Đúng là hơi đói. Mời ngài mau dẫn đường đi."
Nhà hàng này được cải tạo lại từ một tiểu công quán, mặc dù địa điểm không lớn, nhưng chuyên nghênh đón khách khứa không tầm thường nên bồi bàn đều đã luyện được vài phần nhãn lực. Ô tô Bạch Tuyết Lam vừa dừng lại, bồi bàn lập tức nhận ra đó là biển số xe của hải quan tổng trưởng, liếc thấy Bạch Tuyết Lam sóng vai cười nói với Tuyên Hoài Phong liền vội vã cung kính đón vào, lại hỏi: "Quý khách thích ngồi ở vị trí nào?"
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Có phòng nhỏ không?"
Chẳng đợi bồi bàn trả lời, Bạch Tuyết Lam liền nở nụ cười: "Em tưởng chỗ này là Kính Hoa Lâu à? Lấy đâu ra nhiều phòng riêng được. Ở ổ chim sẻ lớn thế này, bất luận là ai tới cũng chỉ có thể ngồi trong phòng khách của bọn họ. Bất quá, phòng khách đó bố trí rất đặc sắc, có thể sẽ khiến em nhớ lại vài hồi ức đấy."
(Ổ ma tước: cái này mình tìm rất lâu nhưng vẫn chưa tìm được ý nghĩa của nó. Chỉ biết ma tước chính là chim sẻ thôi. Cầu cao nhân giải thích hộ.)
Bồi bàn lập tức đưa bọn họ đến vị trí gần cửa sổ trong đại sảnh.
Tuyên Hoài Phong nhìn bài biện chung quanh và rèm cửa, không khỏi hiểu ra mà bật cười. Phong cảnh và các kiểu bài biện ở đây đều phảng phất phong cách nước Anh, đồ dùng phong cách Châu Âu, rèm cửa sổ bằng nhung màu xanh đậm, có cả những pho tượng thiên thần nhỏ, đều là những thứ y đã thấy trong thời gian du học ở Anh.
Thảo nào Bạch Tuyết Lam nói: Sẽ gợi ra chút hồi ức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!