Chương 55: (Vô Đề)

Tiễn Hàn Vị Ương xong, Tuyên Hoài Phong trở về phòng, nghĩ tới lời cô nói trước lúc đi mà lòng đầy nghi hoặc.

Không biết người ngoại quốc chết trong bệnh viện mà cô nhắc đến là ai, tại sao Bạch Tuyết Lam lại gặp rắc rối? Y suy nghĩ rất lâu vẫn không nghĩ ra được manh mối nào; muốn gọi điện thoại hỏi Bạch Tuyết Lam lại cảm thấy không hay. Bây giờ Bạch Tuyết Lam đang gặp Bạch tổng lý, cảm giác vị Bạch tổng lý đó dành cho mình có thể nói là cực kỳ xấu, nếu như gọi điện tới quấy rầy bọn họ bàn công vụ, sợ rằng lại sẽ gán cho mình thêm tội danh không phân nặng nhẹ.

Ánh nhìn của Tuyên Hoài Phong đành rơi xuống phong thư Hàn Vị Ương gửi lại cho Bạch Tuyết Lam, nhìn vài lần, y rời mắt khỏi phong thư, bật cười. "Mình làm gì vậy? Còn không bằng tìm ít công việc đứng đắn mà làm."

Nghĩ tới hai bản điều trần trong thư phòng, mặc dù đã viết xong nhưng còn cần sửa chữa, y bèn quay lại thư phòng.

Ngồi xuống bàn làm việc, một lần nữa cầm lấy bản điều trần mình đã viết xong để trau chuốt lại.

Mới đọc được vài tờ, tai nghe được chút động tĩnh, Tuyên Hoài Phong nâng mí mắt lên, xuyên qua ô cửa sổ nửa khép nửa mở, y thấy Tôn phó quan đang đi ra khỏi viện.

Tuyên Hoài Phong gọi một tiếng "Tôn phó quan", đặt văn kiện xuống, đứng dậy đi mở cửa thư phòng.

Tôn phó quan vốn định quay về thư phòng nhỏ của hắn, nghe thấy giọng nói liền đứng lại, cười hỏi: "Tuyên phó quan, có chuyện gì sao?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Rảnh không? Vào trong trò chuyện vài câu nhé?"

Tôn phó quan gật đầu, vào thư phòng, thấy trên bàn bày la liệt bản điều trần nên tiện tay cầm lên đọc một chút, tấm tắc khen: "Cậu đúng là quá chăm chỉ, chỗ này là viết vào hôm nay à? Gần đây công vụ trong nha môn khiến người ta khá phiền lòng, rất nhiều người gây khó dễ cho hải quan chúng ta. Được rồi, cậu gọi tôi đến là muốn trò chuyện cái gì đây?"

Hắn và Tuyên Hoài Phong đều làm phó quan của Bạch Tuyết Lam, đã là đồng nghiệp rất quen thuộc, huống hồ Tuyên Hoài Phong vẫn luôn không kênh kiệu, cho nên bây giờ tổng trưởng vắng mặt, Tôn phó quan liền vô cùng tùy tiện, vừa hỏi vừa phịch mông ngồi xuống chiếc sô pha nhỏ.

Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi, nên xử lý chuyện người ngoại quốc đã chết kia như thế nào?"

Tôn phó quan kinh ngạc hỏi: "Cậu cũng biết tên ngoại quốc kia chết rồi?"

Tuyên Hoài Phong bình tĩnh gật đầu một cái, nói: "Người ngoại quốc đó chết trong bệnh viện, chuyện rất phiền phức. Chúng ta làm phó quan, trách nhiệm là giảm phiền bớt nạn cho tổng trưởng, chẳng lẽ lại có thể làm ngơ? Nếu là vậy, tôi đâu còn mặt mũi ngồi ở vị trí này."

Tôn phó quan than thở: "Đúng là việc phiền toái. Đại sứ quán bên kia kháng nghị với phủ tổng lý rất căng, nói sự an toàn của công dân nước họ ở Trung Quốc không được đảm bảo. Chắc chắn tổng lý cũng đau đầu, bằng không sao lại gọi điện thoại gọi tổng trưởng tới? Theo tôi thấy, lần này tổng trưởng sắp ăn đập một trận rồi. Cơ mà gã ngoại quốc ấy chết cũng đáng, y thuật dốt nát kém cỏi còn dám đến Bạch công quán giả danh lừa bịp, đến nỗi làm chậm trễ bệnh tình của cậu.

Nếu lần đó người đến khám cho cậu là bác sĩ Jinder có thực lực ấy, thì việc điều trị bệnh viêm phổi đã sớm nằm trong tầm kiểm soát, cũng không phát sinh các chuyện sau này."

Tuyên Hoài Phong kinh ngạc hỏi: "Theo lời cậu, vậy người ngoại quốc đã chết kia chính là bác sĩ Knapp, người đã từng tới công quán khám bệnh cho tôi?"

Khi Tuyên Hoài Phong mới xuất hiện triệu chứng bệnh viên phổi, Bạch Tuyết Lam đã chú ý tới. Vốn muốn gọi bác sĩ Jinder tới khám lại gặp đúng lúc bác sĩ Jinder đi vắng, đành gọi Kanpp đến.

Gã Knapp đó hết sức tự phụ, hơn nữa còn tham tiền khám nên chưa từng giải thích rõ với người trong Bạch công quán rằng mình là bác sĩ thực tập, đến công quán gặp Tuyên Hoài Phong lại phạm phải sai lầm "ấn tượng ban đầu là chủ đạo", cho rằng Bạch Tuyết Lam làm lớn chuyện nên lập tức khua môi múa mép có lệ với Bạch Tuyết Lam, vừa tắc trách dùng vitamin cho qua loa.

Sau đó, chứng viêm phổi của Tuyên Hoài Phong nặng thêm, nhập viện khẩn cấp, Bạch Tuyết Lam hận gã bác sĩ lừa đảo kia đến nghiến răng nghiến lợi, chẳng quan tâm hắn là người nước ngoài hay người nước trong, đạp thẳng một cước vào vị trí tim trên ngực, trực tiếp đạp Knapp nhập viện.

Không ngờ, người nọ vất vưởng ở bệnh viện một thời gian, cuối cùng vì bị thương nặng mà chết.

Tôn phó quan kinh ngạc, gượng cười lắc đầu. "Tuyên phó quan, cậu lừa tôi. Hóa ra cậu đâu có biết nội tình chuyện này. Tội gì phải dùng kế với tôi chứ? Tổng trưởng dặn dò, gần đây cậu phải tĩnh dưỡng, không ai được gây phiền não cho cậu. Uổng tôi không phòng bị gì với cậu…"

Tuyên Hoài Phong vội vàng xin lỗi, cười nói: "Tôi với cậu là đồng nghiệp, lẽ ra nên đồng tâm hiệp lực. Tục ngữ nói, ba anh thợ đóng giày vượt xa Gia Cát Lượng, rõ ràng nhiều người cùng tìm cách lúc nào cũng hơn. Tôn phó quan, cậu đừng giận, chờ mai tôi lĩnh lương, tôi mời cậu ăn một bữa đồ Âu, tạm thời coi như bồi tội."

Tôn phó quan nói: "Dừng lại, dừng lại, tôi có vơ vét tài sản của ai thì vơ, chứ đâu thể vơ vét của cậu được. Đừng nhắc lại việc này nữa."

Tuyên Hoài Phong ngược lại còn hơi xấu hổ, kiên trì nói: "Lời mời khách đã ra khỏi miệng rồi, tôi không thu hồi lại đâu."

Tôn phó quan nói chuyện với y một lúc, cảm thấy khô miệng, hỏi y có muốn uống một tách cà phê hay không.

Tuyên Hoài Phong nói: "Gần đây tôi phải ăn kiêng, rất nhiều thứ không được dùng. Cà phê thì miễn, gọi một cốc sữa bò đi."

Tôn phó quan kéo chuông, gọi đầy tớ trai mang một tách cà phê nóng và một cốc sữa bò ấm đến. Hai người ngồi trên ghế sô pha, vừa uống vừa bàn bạc việc khác.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Phía quân Quảng Đông có động tĩnh gì không?"

Tôn phó quan bèn nhìn y cười một tiếng thần bí, bưng cà phê, từ tốn uông một hớp, nói: "Tuyên phó quan, chuyện này, tôi phải hỏi cho rõ trước. Chuyện quân Quảng Đông, tổng trưởng nói với cậu được bao nhiêu? Cậu đừng có chơi trò binh bất yếm trá với tôi đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!