Chương 5: (Vô Đề)

Rốt cuộc Hồng Phúc Hào cũng được thả ngay đêm hôm đó, quay về bến tàu phía tây. Lâm Kỳ Tuấn khi nghe tin liền thở phào một hơi, thấy thuyền trưởng, trao đổi với hắn vài câu rồi hỏi: "Chuyến này không xảy ra chuyện gì đặc biệt chứ?"

Thuyền trưởng lau mồ hôi nói, "Đúng là xui quá, để hải quan tóm trúng thuyền chúng ta. Vừa rời khỏi bến tàu phía bắc là tôi lập tức đích thân xuống kho hàng hóa kiểm tra ngay, đám hải quan kia đúng là thừa nước đục thả câu. Tôi kiểm tra thấy mấy tấm niêm phong bên ngoài rương đều bị lỏng ra, bên trong có nơi bị khuyết một chỗ, phỏng chừng bọn họ đã đem đi không ít thứ, còn thiếu cả mấy chiếc đồng hồ báo thức hiệu Plankc nữa."

Lân Kỳ Tuấn nói: "Đồng hồ báo thức giá trị gì đâu, kệ bọn hắn lấy."

Lúc này, người lái chính lên boong thuyền xin chỉ thị của thuyền trưởng, Lâm Kỳ Tuấn nói với thuyền trưởng: "Anh đi làm việc của mình đi."

Bản thân hắn thì xuống kho hàng hóa tìm chiếc rương mang số hiệu bảy mươi ba.

Nhìn vẻ ngoài nguyên vẹn của nó, hẳn là chưa bị đám người hải quan chú ý tới, trái tim hắn nhẹ nhõm hẳn.

Tuy rằng giúp những kẻ đó chở hàng không ít lần, nhưng hắn chưa từng tự mình kiểm tra, giờ nhìn chằm chằm chiếc rương số bảy mươi ba, mắt hắn lóe sáng, bỗng nhiên nổi lên xung động muốn mở ra nhìn thử bên trong.

Chợt phía sau vang lên tiếng leng keng khiến hắn sợ đến nỗi tim gần như ngừng đập.

Quay đầu lại, hóa ra là một thủy thủ xách thùng nước xuống đây, bất cẩn đụng vào tay vịn cầu thang gây ra tiếng động. Thấy thiếu gia nhìn mình lom lom như vậy, hắn vội vã chuyển thùng nước vào trong góc, sau đó cười ngượng chạy lên trên.

Chịu một trận sợ bóng sợ gió, xung động muốn mở chiếc rương của Lâm Kỳ Tuấn đã không cánh mà bay.

Mắt không thấy, tâm không phiền, hắn hận không thể chặt đứt quan hệ giữa mình và những kẻ này, nếu như mở ra, nhìn thấy thứ đó thì có khác gì nhìn thấy tang chứng đâu? Nhỡ sau này xảy ra việc ngoài ý muốn lại khó trốn tránh trách nhiệm.

Hơn nữa, Triển Lộ Chiêu hung ác như vậy, chắc chắn gã không thích mình chạm vào hàng hóa của gã, không nhất thiết vì chút hiếu kỳ mà liều lĩnh tham gia vào cuộc phiêu lưu trước nòng súng của tên quân phiệt ác độc đó.

Nghĩ vậy, Lâm Kỳ Tuấn lập tức ném chuyện chiếc rương số bảy mươi ba ra sau đầu, lên boong tàu, đi giải quyết việc của mình.

Người thuộc quân Quảng Đông cầm hóa đơn đến nhận hàng, đương nhiên là đến đem cái thứ đồ nguy hiểm chết người kia đi.

Hiện giờ Triển Lộ Chiêu mới vừa tỉnh, Tuyên Hoài Mân một tấc không rời, Triển tư lệnh lại hào hứng chạy đến bệnh viện. Tất cả cấp trên đều vắng mặt, nhưng thật ra lại chẳng có chỗ nào bất tiện, bởi vì việc nhận hàng hóa này luôn do thuộc hạ biết quy tắc đi làm. Bọn họ đã sớm biết cách chia hàng, bán hàng ra sao, không cần nói năng rườm rà.

Đêm, Tuyên Hoài Phong cùng Bạch Tuyết Lam "cải trang" một phen, trở về công quán rồi, tâm trạng cực kỳ nặng nề, y đột nhiên nghĩ đến chị mình, mười tháng mang thai, sắp làm mẹ người ta, đây vốn là thời gian hạnh phúc nhất đời của một người phụ nữ, ấy vậy mà anh rể lại làm ra cái chuyện đáng thất vọng như thế, chắc chắn sau này sẽ nổi lời gièm pha,… bảo y làm sao có thể nhẫn tâm nhìn chị mình đau khổ cho được?

Rồi đột nhiên, y lại nghĩ đến Lâm Kỳ Tuấn, kẻ thời niên thiếu điềm đạm lại vô cùng phong độ, một người có tài có đức, song tại sao mới chỉ mấy năm không gặp mà hắn lại nên nông nỗi này, lại cấu kết với đám người buôn ma túy?

Nhớ lại thời thơ ấu cùng trường, cùng chơi, trong nhà lắp đặt điện thoại khiến hai người vô cùng kinh ngạc. Cuộc điện thoại đầu tiên trong đời, hai người họ chính là cậu nghe giọng tôi, tôi nghe giọng cậu. Giây phút ấy tưởng chừng như cùng trời cuối đất cũng chỉ gần trong gang tấc mà thôi.

Ngẫu nhiên lại nhớ đến điều bản thân tận mắt chứng kiến trên chiếc Hồng Phúc Hào, chiếc rương ma túy đó là thứ cực kỳ xác thực, song thứ đó có thể khẳng định rằng Lâm Kỳ Tuấn cũng nắm được tình hình hay không? Chỉ sợ là chưa hẳn.

Trên những chiếc thuyền viễn dương kiểu này ít nhiều gì vẫn có thể tìm ra kẽ hở. Thuyền trưởng trên thuyền, người lái chính, phó nhì, thậm chí là thủy thủ đều có thể lén lút ôm hàng.

Tuy nhiên, nói đi nói lại, cho dù Kỳ Tuấn không biết chuyện, nhưng thuyền là của hắn, chung quy hắn sẽ không thoát được can hệ.

Hơn nữa, đó không phải một túi hàng nhỏ, mà là đầy một rương hàng. Hắn là chủ thuyền, còn có cả bản kê khai hàng hóa, chẳng lẽ lại có người không coi hắn ra gì mà tráo đổi cả một rương hàng hóa hay sao?

Nếu như Kỳ Tuấn thực sự nắm rõ tình hình, vậy dựa vào quốc pháp thì sẽ không thể tha thứ.

Khi ngồi trên xe hơi, Tuyên Hoài Phong đã hạ quyết tâm, phạm phải tội đó thì chẳng có gì phải do dự, song dù sao tim người cũng đâu phải sắt đá, tuy đã quyết định nhưng vẫn không tránh được cảm giác đau thương buồn bực.

Y nằm dài trên giường suy nghĩ miên man, nghĩ đến chuyện này, rồi lại nghĩ tới chuyện kia, trái tim như bị ai đó dùng năm ngón tay siết chặt lại.

Bạch Tuyết Lam kéo công tắc bóng đèn, nhìn Tuyên Hoài Phong nằm bên gối mình mà đôi mắt long lanh chứa đầy vẻ u ám, hắn vươn tay kéo y lại, thấp giọng nói: "Đừng suy nghĩ nhiều, sớm biết em như vậy, anh sẽ không đưa em đến bến tàu. Nghe lời anh, nhắm mắt lại ngủ đi."

Vị tổng trưởng đại nhân đây là có tật giật mình, ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng mà lại trưng ra hành động ngoan ngoãn hiếm thấy, không đề xuất bất kể yêu cầu khiến người khác đỏ mặt nào, ngoan ngoãn nằm ngủ.

Ngày kế, Bạch Tuyết Lam nâng cằm người bên gối lên nhìn, thấy mí mắt Tuyên Hoài Phong hơi sưng, tinh thần không tốt, hắn nhíu mày hỏi: "Đêm qua em ngủ không ngon à?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Cứ ngủ được một lúc lại tỉnh. Hết cách, đêm nay em đi ngủ sớm một chút."

Bạch Tuyết Lam nghe giọng y hơi khàn liền giật mình, "Không được, sợ là ngã bệnh rồi. Anh gọi bác sĩ đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!