Chương 49: (Vô Đề)

Tới được trước cửa công quán, Tuyên Hoài Phong đã mất hồn hai lần, tay chân như nhũn ra. Ô tô dừng lại, tài xế đi tới, mắt nhìn thẳng, mở rộng cửa cho bọn họ. Bạch Tuyết Lam nhìn dáng vẻ đáng yêu đang khép hờ đôi mắt sáng tựa sao của Tuyên Hoài Phong, hắn đưa tay định ôm y ra khỏi ô tô.

Trước mặt tài xế cùng rất nhiều người gác cổng, Tuyên Hoài Phong nào đồng ý để hắn ôm, tranh thủ thời gian, cuối cùng y vẫn tự mình sửa sang lại quần áo, chậm rãi xuống ô tô, từ từ đi vào công quán.

May là trời tối, mặc dù ánh đèn rực rỡ nhưng vẫn luôn có nơi không chiếu tới được, huống chi mọi người trong công quán đều hiểu tính tình tổng trưởng, đâu ai dám nhìn thẳng Tuyên Hoài Phong. Bởi vậy, giọt nước nhỏ đến nỗi không thấy được trên chiếc quần âu của Tuyên phó quan đã không dẫn đến chủ đề bán tán gì.

Ăn món khai vị trong ô tô, cơn thèm của Bạch Tuyết Lam càng bị khơi lên, hai người vào phòng, vừa đóng cửa lại, hắn liền ôm ngang Tuyên Hoài Phong, có vẻ không chờ đợi được nữa.

Tuyên Hoài Phong vừa mới nói: "Tắm trước…", cơ thể đã được đặt lên nệm.

Nệm này là hàng ngoại nhập kiểu dáng mới, bên trong có lò xo, vừa dày lại vừa mềm, Tuyên Hoài Phong nằm trên khiến nó lún xuống một vùng, cơ thể cường tráng của Bạch Tuyết Lam đè lên lại càng khiến nó lún sâu. Hai người đương nhiên lại quấn quýt bên nhau.

Bạch Tuyết Lam cởi âu phục trên cơ thể người yêu, song vẫn cố ý giữ lại chiếc sơ mi trắng, sau đó đưa tay cởi thắt lưng, vạch trần thân dưới trắng nõn xinh đẹp.

Chỉ mới nhìn màu da tựa pha lê cùng đường nét quyến rũ ấy đã khiến cổ họng hắn khô khốc.

Hắn đè Tuyên Hoài Phong xuống, kiên trì cẩn thận bôi trơn, trong lúc xâm nhập, toàn bộ căn phòng đều nóng lên, cơ thể hai người ngày càng ướt đẫm, âm thanh ngày càng thô.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Được không?"

Tuyên Hoài Phong đỏ mặt, chiếc cằm gật nhẹ đến nỗi gần như không thể phát hiện.

Bạch Tuyết Lam nhẫn nại đến mức giọng nói đã khàn đi, trầm giọng: "Tốt lắm."

Khi nãy ở trên xe cố gắng nhẫn nại, hiện tại đã phát huy hiệu quả. Nơi đó so với trước kia càng thêm cứng rắn cường tráng. Hắn ôm Tuyên Hoài Phong, hơi tiến vào trong thăm dò.

Tuyên Hoài Phong "a" một tiếng, cần cổ trắng tựa tuyết ngửa ra sau, thoáng chốc, cả cơ thể đã lại rịn mồ hôi nóng bỏng.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Rất khó chịu phải không?"

Tuyên Hoài Phong ngại ngùng gật đầu một cái.

Bạch Tuyết Lam cười mị hoặc: "Là do lâu lắm rồi chưa vận động đó mà. Tựa như kinh mạch vậy, đau tức là không thông, thông sẽ hết đau. Chờ anh giúp em vận động một lúc sẽ thông ngay."

Thắt lưng đẩy một cái, thoáng lui ra sau, lại đẩy một cái vào thật sâu.

Nghe Tuyên Hoài Phong thở gấp, dục vọng Bạch Tuyết Lam như lửa cháy thêm dầu, hắn dùng thứ cứng rắn kia liên tục thúc đẩy thâm nhập.

Đợi khi thứ nọ vất vả tiến vào trong, hai tay Tuyên Hoài Phong nắm lấy ra giường, mười ngón tay cuộn chặt, đôi mắt đen ngậm nước nhìn hắn.

Bạch Tuyết Lam hôn lên đôi môi ướt át của y, dịu dàng nói: "Em xem, có phải thông rồi không?"

Đẩy ngón tay Tuyên Hoài Phong ra, khiến mười ngón tay của hai người giao hòa quấn quýt, nhẹ nhàng xâm nhập.

Thoáng chốc, Tuyên Hoài Phong không nhịn nổi nữa, y cắn môi dưới, nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng dữ dội, nằm trên giường nhẹ nhàng lắc đầu.

Bạch Tuyết Lam cơ hồ bị dáng vẻ ngây thơ đáng yêu đó khiến cho chết mê chết mệt, càng dùng sức nắm chặt đôi tay y, dùng lực nơi eo chậm rãi mà mạnh mẽ tiến vào.

Tuyên Hoài rên rỉ một tiếng, nói nhỏ: "Em không chịu nổi…"

Đôi chân vô thức kẹp lấy eo Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam hoàn toàn không chống cự nổi dù chỉ chút kích thích từ người yêu, ánh mắt như thiêu đốt hiện ra, động tác đột nhiên thô bạo hơn, tựa như mưa rào gió lốc, thúc mạnh đến nỗi khiến Tuyên Hoài Phong kiềm không được mà kêu thành tiếng.

Đèn điện treo trên trần nhà đung đưa, giường lớn kẽo kẹt loáng thoáng lay động.

Tuyên Hoài Phong vừa thấy đau lại vừa vô cùng có "cảm giác", bị ngọn Thái Sơn Bạch Tuyết Lam áp đảo không thể trốn thoát, y liên tục chật vật kêu: "Anh nhẹ một chút… a a… anh… anh nhẹ một chút…"

Lúc này, Bạch Tuyết Lam đã thành hổ dữ rời lồng, dốc sức đến nỗi nét mặt cũng đã hơi hung tợn, cúi đầu cắn lên đôi môi tựa cánh hoa nhạt màu của Tuyên Hoài Phong, hỏi lại y: "Nhẹ hơn một chút như thế nào? Chỗ nào nhẹ một chút? Em muốn nhẹ ở đây, hay nhẹ ở đây? Nhẹ một chút hay nhẹ hai chút? Em nói đi, em nói ra, anh sẽ nghe lời em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!