Chương 47: (Vô Đề)

Trong Bạch công quán, Bạch Tuyết Lam kêu Tuyên Hoài Phong đi thay quần áo, còn mình lại tới thư phòng, gọi người tìm đầy tớ trai tên Trương Nhung đến.

Trương Nhung đến rất nhanh, đến trước mặt Bạch Tuyết Lam bèn cung kính hỏi: "Tổng trưởng có gì căn dặn?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu đóng cửa thư phòng lại, chúng ta nói chuyện một câu."

Trương Nhung không hiểu lý do, nhưng hắn biết, tổng trưởng rất khôn khéo lợi hại, lần này lại đặc biệt gọi hắn đến đây… cho nên hắn chẳng nói gì, trong lòng đã có chút lo sợ.

Hắn đóng cửa phòng, quay trở lại trước mặt Bạch Tuyết Lam, khoanh tay chờ.

Chỉ nghe Bạch Tuyết Lam cười tủm tỉm nói: "Tôi nghe nói cậu và Niên xử trưởng phu nhân có chút giao tình?"

Trương Nhung cảm thấy như sấm nổ bên tai, sợ đến trắng bệch mặt mũi, quỳ sụp xuống mặt đất, nơm nớp lo sợ nói: "Tiểu nhân không dám nói dối, Niên phu nhân từng cho tiểu nhân hai trăm đồng tiền thưởng, nói sức khỏe Tuyên phó quan không tốt, cũng không biết ở trong công quán có quen hay không; nếu trên người Tuyên phó quan có chỗ nào khó chịu, tiểu nhân phải gọi điện thoại thông báo đến Niên trạch một tiếng. Tiểu nhân nhất thời tham lam nên đã nhận tiền. Thế nhưng tổng trưởng!

Tiểu nhân vẫn hiểu quy củ bên trong công quán. Chuyện trong công quán tuyệt không dám lộ ra ngoài dù chỉ một chữ. Tóm lại… tóm lại là tiểu nhân kiến thức hạn hẹp, tiện tay nhận tiền của Niên phu nhân, tiểu nhân đáng chết! Tiểu Nhân sẽ lập tức đưa tiền trả lại cho Niên phu nhân. Tổng trưởng, van ngài tha cho tiểu nhân một lần! Sau này tiểu nhân không dám nữa!"

Vừa nói vừa quỳ dưới chân Bạch Tuyết Lam mà dập đầu bôm bốp.

Trong công quán, hắn xem như có chút lai lịch, rất hiểu vị tổng trưởng này là một con hổ mặt cười răng nanh dài nhọn, nếu đã muốn thực sự ra uy thì sẽ chẳng chút qua loa.

Phạm phải điều kiêng kị của vị này, trừ lương, đuổi khỏi công quán cũng chẳng thành vấn đề, đáng sợ nhất là vị này sẽ gọi hai ba hộ binh tới, trói hắn đưa ra nơi hẻo lánh ngoài thành, đào một hố cát rồi chôn sống.

Lần trước quân Quảng Đông mua được một đầy tớ trai trong công quán, muốn dò hỏi chuyện cơ mật, bị Bạch Tuyết Lam tra ra được, đã bị xử lý như vậy.

Để giết gà dọa khỉ, Bạch Tuyết Lam không hề che dấu việc này với đám đầy tớ trai trong công quán.

Lúc gã đầy tớ trai kia bị bắt, Trương Nhung vừa khéo có mặt ở đấy, nghĩ tới lúc gã xui xẻo đó biết mình bị chôn sống đã gào khóc thảm thiết thế nào, Trương Nhung chảy càng nhiều mồ hôi lạnh, sống chết dập đầu.

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Tìm cậu tới là cho cậu một cơ hội, còn về phần ân tình ban hai trăm đồng tiền của Niên phu nhân… Dừng lại, dừng lại, cậu cứ liên tục dập đầu như thế, sao tôi nói chuyện với cậu được?"

Trương Nhung hơi sửng sốt, ngẩng cái đầu đã bị dập sưng thành bọc to, nghi ngờ nhìn Bạch Tuyết Lam, chẳng biết hắn nói thật hay dùng mình làm trò tiêu khiển trước khi chết.

Bạch Tuyết Lam chẳng quan tâm trong lòng hắn nghĩ gì, chậm rãi nói: "Chẳng phải cô ấy muốn cậu gọi điện thoại cho mình sao? Vậy tốt, bây giờ cậu lập tức gọi cho cô ấy một cuộc. Cứ nói là cậu báo cáo tin tức Tuyên phó quan, nhớ đấy, đừng có kéo chuyện lên đầu tôi."

Bảo Trương Nhung ghé lỗ tai đến.

Bạch Tuyết Lam căn dặn một phen, sau đó vung tay lên. "Nhanh đi làm đi."

Trương Nhung như nhận được đại xá, vội vàng chạy đến phòng điện thoại.

Lúc này Bạch Tuyết Lam mới rời khỏi thư phòng, trở lại phòng ngủ.

Tuyên Hoài Phong đã thay quần áo ra ngoài, cân nhắc đến việc tôn trọng Lâm lão phu nhân, y cố ý mặc một bộ đồ âu mới đen tuyền. Âu phục của y đều là đồ mời thợ lâu năm đến làm theo yêu cầu, dùng chất vải xa xỉ của ngoại quốc, cắt may vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, khiến đường cong nơi thắt lưng hiện ra càng thêm đẹp mắt.

Khí chất lẫn bề ngoài của y đều là thượng đẳng, lại thêm âu phục cắt may hoàn hảo, quả thực rất dồi sào sức sống và điển trai.

Bạch Tuyết Lam bước một chân vào phòng, giương mắt thấy chàng thanh niên điển trai đó, ánh mắt dường như không rời ra được.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh xử lý xong hết công việc chưa?"

Bạch Tuyết Lam gật đầu đáp: "Xong hết rồi."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vậy có thể đi rồi?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Em hơi nóng lòng đấy nhé. Kiểu gì cũng để anh thay quần áo đã chứ."

Tuyên Hoài Phong thoáng chuyển mắt nhìn âu phục trên người Bạch Tuyết Lam. "Em thấy quần áo anh mặc đã rất trang trọng rồi, cần gì thay nữa?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Bộ âu phục này mặc tới tận trưa, thấm mồ hôi rồi. Đổi bộ khác nhẹ nhàng thoải mái chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!