Bạch Vân Phi rời khỏi Bạch công quán, ngồi lên xe kéo, nói địa chỉ tiệm bồi giấy.
Mặt tiền cửa tiệm bồi giấy y mới mở nằm trên đường Dư Khánh.
Từ Bạch công quán đến đường Dư Khánh, phu kéo xe vì muốn tiết kiệm sức lực nên muốn tạt qua một đoạn đường gần hơn, không đi tới đại lộ Bình An, mà trái lại lại rẽ vào ngõ Hồ Lô, chạy một đoạn đường, rẽ góc bên trái, lại chạy thêm một đoạn dài.
Bạch Vân Phi bị phu kéo xe kéo vào trong ngõ nhỏ rẽ đông rẽ tây đã sớm mất phương hướng, đến khi xe kéo ra khỏi đường ngõ, thấy cảnh vật trên đường hết sức quen thuộc mới biết, chuyến đi tắt đó lại tạt tới cuối ngõ Hoàng Long.
Chẳng phải gần đây là chỗ ở của Lâm Kỳ Tuấn sao?
Bạch Vân Phi ngồi trên xe kéo nhìn cảnh vật hai bên chậm rãi lui về phía sau, mái hiên thuộc tiểu công quán của Lâm Kỳ Tuấn lộ ra ở đằng xa treo hai chiếc đèn lồng giấy màu trắng thê lương, đang đung đưa trong gió. Cảnh tượng vô cùng chua xót.
Y vốn muốn về tiệm bồi giấy, nhưng cơ duyên trùng hợp lại để xe kéo kéo tới đây, quả thực không thể không xuống.
Bạch Vân Phi nói với phu xe: "Anh đỗ ở đây đi, tôi vào trong thăm người bạn."
Phu xe nói: "Thiếu gia, lần này tôi không thể đợi đâu. Bận rộn cả ngày lại chẳng được miếng cơm giọt nước nào vào bụng nữa, tôi phải về nhà bảo vợ nấu tí đồ ăn."
Bạch Vân Phi nói: "Vậy không cần anh đợi, lát nữa tôi gọi chiếc khác. Vốn phải đến đường Dư Khánh, nhưng mặc dù xuống xe ở chỗ này, tôi vẫn sẽ không bớt tiền xe của anh. Anh dừng lại trước cửa tiểu công quán kia đi."
Phu xe nghe y nói vậy liền kéo xe đến trước cửa Lâm trạch.
Bạch Vân Phi xuống xe, quả nhiên vẫn đưa đủ sáu mao tiền. Phu xe cắt đường đi lại được cầm tiền nên rất mừng, song hắn cũng chẳng phải người không biết xấu hổ, bèn có lòng nói hai câu phát tài cát tường với Bạch Vân Phi, sau đó mới kéo chiếc xe kéo chẳng mới chẳng cũ kia đi.
Người hầu Lâm trạch nhận ra Bạch Vân Phi nên không cần thông báo, nhanh chóng mời y tự bước vào.
Giờ đây, Lâm trạch cực kỳ tĩnh mịch. Bởi nhà chủ nhân có tang sự, đám đầy tớ trai trò chuyện đều hạ nhẹ giọng, dường như sợ quấy rầy vong hồn.
Tất cả mọi thứ trang trí xa hoa bên trong phòng lớn đặt linh cữu đều được gỡ xuống, mười mấy tấm thảm tròn trên mặt đất nom có vẻ trống rỗng thê lương. Bạn bè của Lâm gia ở thủ đô, trừ mấy người bạn hữu hạn, còn lại đều là "bạn" làm ăn qua lại, đa phần họ đã đến từ buổi sáng để chia buồn. Đến giờ này, khách khứa đều đã giải tán.
Bạch Vân Phi đi vào, thấy căn phòng lớn như vậy lại chỉ có một mình Lâm Kỳ Tuấn, hắn đưa lưng về phía cửa, quỳ gối trước linh cữu, thẳng tắp như tạc.
Bạch Vân Phi là người đã mất cha mẹ từ thuở thiếu thời, nhìn tình cảnh bi thương ấy, y càng thêm xót xa.
Y đi tới trước linh cữu, trước tiên cung kính lạy linh cữu một cái, sau đó xoay người nói với Lâm Kỳ Tuấn: "Lúc em đi, anh quỳ gối ở đây, bây giờ quay lại, anh vẫn còn quỳ ở đây. Chẳng lẽ anh chưa từng cử động? Anh chà đạp thân thể thế này, bá mẫu trên trời thấy được sẽ không an lòng."
Lâm Kỳ Tuấn chịu đựng nỗi dày vò mất mẹ, gương mặt đã gầy gò vô cùng, cằm đã lún phún râu, trong đôi mắt chẳng có lấy một tia thần thái, cứ chăm chằm nhìn tấm ảnh chụp mẹ mình đặt trước linh cữu, tựa như một người đang thoi thóp trước khi chết.
Bạch Vân Phi nói chuyện với hắn, hắn dường như không nghe thấy.
Bạch Vân Phi thở dài, thong thả bước ra ngoài cửa, đứng trong hành lang nhìn sang hai bên, khó khăn lắm mới nhìn thấy một đầy tớ trai đi qua, y gọi hắn lại, ôn hòa nói: "Làm phiền mời quản gia ở quý trạch đến đây."
Chốc lát sau, quản gia Lâm gia đi tới, nhẹ giọng hỏi: "Ông chủ Bạch, có chuyện gì sao?"
Bạch Vân Phi nói: "Hôm nay thiếu gia nhà các người có ăn uống gì chưa?"
Quản gia thở dài, lắc đầu: "Cả ngày nay, ngay cả một giọt nước cũng chẳng chịu uống. Cơm nước nấu xong, xin cậu ấy tốt xấu gì cũng ăn một miếng, thế nhưng cậu ấy trông giữ trước linh cữu lão phu nhân không chịu dời một bước. Khuyên thêm nữa, cậu ấy trái lại còn phát điên lên với chúng tôi."
Bạch Vân Phi cau mày. "Vậy đâu được. Đau lòng đã tổn hại đến sức khỏe rồi, huống hồ lại còn tuyệt thực?"
Quản gia đứng trước cửa lẵng lẽ liếc chung quanh, sau mới quay đầu nói nhỏ với Bạch Vân Phi. "Ông chủ Bạch, xin ngài khuyên thiếu gia đi. Tôi thấy cậu ấy đau lòng cực độ, cứ chẳng chịu nói chuyện, chỉ mỗi buổi sáng nay lúc ngài qua đây, cậu ấy mới nói vài câu. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ nghe lời ngài đấy."
Bạch Vân Phi nói: "Đương nhiên tôi sẽ tận sức thực hiện nghĩa vụ bạn bè. Nhờ ngài đi chuẩn bị ít cơm và thức ăn nóng, giờ tôi vào nói vài câu với anh ấy."
Y nói chuyên với quản gia xong liền xoay người vào trong nhà, đến trước mặt Lâm Kỳ Tuấn.
Lâm Kỳ Tuấn quỳ, y cũng dứt khoát sóng vai quỳ bên Lâm Kỳ Tuấn trước linh cữu, thầm nghĩ: Đau buồn vì tang ma của mẫu thân, chỉ trấn an bình thường sẽ ăn thua, cần phải kích thích anh ấy một chút, để anh ấy phát tiết ra ngoài mới tốt.
Bởi vậy, y chẳng nói phải quan tâm sức khỏe các loại, trước chọn sự gian khổ của bản thân sau khi mất cha mẹ kể ra đôi chút, cảm thán con muốn nuôi cha mẹ mà không được, còn nói: "Trên đời này, tình yêu của phụ mẫu dành cho con cái là điều bất kể vật gì cũng không thay thế được. Đừng nói là bà yêu thương anh, cho dù đánh chửi anh thì đã sao? Đợi đến lúc chia lìa, cho dù muốn có người tới đánh mình chửi mình như vậy… biết đến đâu tìm?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!