Bạch Vân Phi thấy mình nói một hồi lại dẫn tới việc này, y quả thực không tưởng tượng được, nghe Tuyên Hoài Phong muốn đi cùng Bạch Tuyết Lam, y bèn cảm thấy không nên ở lại lâu, tạm biệt Tuyên Hoài Phong, nói muốn tới tiệm bồi giấy xem xét việc buôn bán.
Tuyên Hoài Phong hiểu ý y nên chẳng giữ lại, đích thân tiễn Bạch Vân Phi đến cổng chính.
Ẩn ý của y là muốn gọi một chiếc xe hơi trong công quán đưa Bạch Vân Phi đi.
Bạch Vân Phi nói: "Không cần vậy đâu. Trước kia tôi là người ca diễn, sợ giá trị bản thân bị hạ thấp nên mới chú ý đến việc giả tạo phô trương, thường muốn mượn ô tô người ta mà ngồi. Chứ thực ra sao tôi không rõ, mượn ô tô người ta để nở mặt nở mày là chuyện đáng xấu hổ. Bây giờ không hát hí khúc, tôi không muốn ngồi ô tô nữa. Hôm nay vốn ngồi xe kéo tới, tôi đã dặn phu xe chờ tôi ở bên ngoài một lúc, đưa tôi đến tiệm.
Cậu xem, người ta chờ làm việc cho tôi, tôi không nên nuốt lời."
Mặc dù y từng làm con hát, song bản chất vẫn là người cẩn trọng, đã nói với Tuyên Hoài Phong hai chữ xấu hổ, xem ra y đã coi Tuyên Hoài Phong là người bạn có thể tin tưởng.
Tuyên Hoài Phong đưa mắt nhìn, quả nhiên có một chiếc xe kéo dừng ở chân tường, phu xe kia thấy Bạch Vân Phi đi ra bèn vội vàng đứng dậy, dùng khăn mặt bẩn lau chỗ ngồi, đôi mắt hiện vẻ mong chờ.
Tuyên Hoài Phong chẳng nhiều lời nữa, nắm chặt tay y. "Được rồi, chờ mấy ngày nữa, tôi sẽ đích thân tới thăm viếng quý tiệm."
Tiễn Bạch Vân Phi xong, Tuyên Hoài Phong mới đi vào công quán.
Đến phòng ngủ, thấy Bạch Tuyết Lam đưa lưng về phía cửa, chẳng biết đang tìm vật gì trong ngăn kéo, nghe động tĩnh phía sau, hắn xoay người lại, thấy là Tuyên Hoài Phong liền hỏi: "Bạch Vân Phi đi rồi?"
Tuyên Hoài Phong gật đầu hỏi: "Anh đang tìm gì?"
Bạch Tuyết Lam đóng "bộp" ngăn kéo, lúc quay người lại, trong tay đã cầm hai tấm gì đó, trả lời: "Thứ để trả nợ."
Tuyên Hoài Phong nhận lấy đồ từ tay hắn nhìn thử, hóa ra là hai tấm ảnh.
Một tấm chụp hai người. Âu Dương Thiến đeo găng tay trắng rất dài, cánh tay ôm lấy khuỷu tay Tuyên Hoài Phong, tư thế lẫn nét cười đều có vẻ cực kỳ vui sướng.
Một tấm khác chụp ba người. Âu Dương Thiến ở chính giữa, Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam mỗi người đứng một bên trái phải. Ba người họ, không phải tuấn nam thì chính là mỹ nữ, quả thực có chút phong cách trên poster phim ngoại quốc.
Tuyên Hoài Phong nói: "Thì ra là cái này, người ta chẳng qua thuận miệng nói, anh đâu cần nôn nóng đến nỗi lập tức tìm ra chứ."
Bạch Tuyết Lam nở nụ cười, nhìn lướt qua y. "Cô ta thực sự chỉ thuận miệng nói? Anh nghĩ em không đến mức ngây thơ như thế đâu."
Trong ánh mắt rõ ràng còn mang ý tứ khác.
Bạch Tuyết Lam lấy hai tấm ảnh trên tay Tuyên Hoài Phong lại, giơ tấm ảnh chụp hai người ra trước mắt Tuyên Hoài Phong, nói: "Cô ta muốn tấm này, anh sẽ không để cô ta toại nguyện. Sẽ đưa cho cô ta tấm này." Nói rồi liền giơ tấm ảnh chụp ba người lên.
Tuyên Hoài Phong buồn cười, đáp: "Làm quan lớn như thế thì nên xử lý chuyện lớn, anh lại phung phí tâm sức vào những chuyện thế này… em cũng đến mệt thay anh."
Bạch Tuyết Lam nói vô cùng khí phách: "Trên đời này chẳng có chuyện lớn gì làm khó được anh cả. Về phần tình địch, đó là đám kiến nhỏ đáng ghét."
Tuyên Hoài Phong nói: "Anh đã tự biết là con kiến, vậy hà tất phải để ý?"
Bạch Tuyết Lam hùng hồn đáp: "Chẳng phải có câu "Đê xây ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến" đó sao? Đừng xem thường kiến nhỏ, nó đích thị là tai họa ngầm đấy. Cái thứ nhỏ xíu ấy, nhất định phải thấy con nào bóp chết con nấy."
Tuyên Hoài Phong chẳng thể đạt được thứ gì từ nhà biện luận giỏi đối chiến bằng ngôn từ này, lắc đầu: "Có việc đưa một tấm ảnh thôi, anh thích đưa tấm nào thì đưa tấm đó, em chẳng quan tâm."
Bạch Tuyết Lam kéo chuông gọi một đầy tớ trai đến, giao tấm ảnh ba người cho hắn, dặn dò: "Cậu ra phố đặt làm một chiếc hộp thủy tinh rồi bỏ tấm ảnh này vào trong, ngày mai đưa đến phủ hội trưởng hội thương nghiệp, nói là đưa cho tiểu thư Âu Dương."
Về phần tấm ảnh hai người chụp Tuyên Hoài Phong và Âu Dương Thiến, Bạch Tuyết Lam thản nhiên đút vào túi áo mình.
Tuyên Hoài Phong luôn nghĩ đến việc nghe được từ chỗ Bạch Vân Phi, chẳng biết nên mở miệng thế nào với Bạch Tuyết Lam, chờ đầy tớ trai cầm tấm ảnh đi, y ngồi bên cạnh bàn tròn, thầm suy nghĩ một lúc mới ngẩng đầu nói: "Một lúc nữa em phải ra ngoài."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Đi đâu?"
Tuyên Hoài Phong im lặng một lát.
Bạch Tuyết Lam hỏi lại lần nữa: "Em muốn đi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!