Lúc vào phòng khách nhỏ, Tuyên Hoài Phong liền bất giác đi về phía Bạch Tuyết Lam. Bước mấy bước, y nhìn thấy rất rõ ràng, lúc Đới Vân trò chuyện cùng Bạch Tuyết Lam, ánh mắt cô tràn ngập vẻ dịu dàng điềm đạm của con gái dòng dõi thư hương.
Lúc này trong phòng khách nhỏ rất nhiều khách, Tuyên Hoài Phong không muốn để người khác phát hiện ra suy nghĩ của mình, bước chân thoáng kiềm lại, sau đó nhanh chóng dẫn theo nụ cười mỉm trên gương mặt, tiếp tục đi về phía Bạch Tuyết Lam.
Đên gần bên cạnh, chợt nghe được Đới Vân nói: "… Hơn nữa tiểu thư Âu Dương nhiệt tình quyên tiền, bây giờ kinh phí không quá khó khăn nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn luôn không quên được, thời gian trường tiểu học Tân Sinh gian nan nhất, chính tổng trưởng đã ra tay giúp đỡ. Nếu không có tổng trưởng, chẳng biết đám trẻ bây giờ đã phải lưu lạc đến nơi nào, càng không bàn đến chuyện biết chữ đọc sách."
Trong lòng Bạch Tuyết Lam rất hiểu, người ra tay giúp đỡ thật ra là Tuyên Hoài Phong, bản thân mình chẳng qua là đội một cái nón người tốt lên đầu mà thôi, cho nên hắn rất bình thản trả lời sự cảm kích của Đới Vân: "Chuyện không đáng nhắc đến, hiệu trưởng Đới không cần để tâm."
Đới Vân cười khẽ một tiếng nói: "Không biết chúng tôi có phúc mời được Bạch tổng trưởng đến trường tiểu học của chúng tôi một chuyến?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Chuyện này à…"
Bỗng nhiên nghiêng đầu, cười nói với Tuyên Hoài Phong: "Cậu quay lại rồi. Thế mà bảo chỉ một lát sẽ trở về, vừa đi một cái là đi hẳn nửa tiếng đồng hồ. Giải quyết công vụ xong có mệt không?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Chỉ vài hồ sơ thôi. Mọi người đang nói chuyện gì vậy, trông hợp ý quá nhé."
Y cũng chỉ nói khách khí chứ không có ý gì khác, Bạch Tuyết Lam không thèm để ý, Đới Vân lại bỗng nhiên đỏ mặt, hơi quay mặt đi, mỉm cười nói với Tuyên Hoài Phong: "Tất cả mọi người đang đợi Tuyên phó quan, tôi nhất thời mạo muội đến trò chuyện với tổng trưởng vài câu, chủ yếu là thay trường tiểu học Tân Sinh của chúng tôi thể hiện chút lòng cảm ơn."
Cô không mở miệng thì thôi, vừa giải thích đã lộ vết giấu đầu lòi đuôi.
Chắc hẳn bản thân cô cũng nhận ra nên càng thêm ngượng ngùng, lấm lét nhìn trái nhìn phải, nói: "Hình như anh trai tôi đang tìm tôi, ngại quá, không tiếp mọi người được nữa rồi."
Tuyên Hoài Phong đứng sóng vai cùng Bạch Tuyết Lam, nhìn cô hòa vào đám người đi tìm Đới Dân, bất giác nhìn thoáng chung quanh.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Sao thế?"
Tuyên Hoài Phong cười một tiếng, đáp: "Nữ tướng quân là xinh đẹp mà không mất vẻ anh hào, còn vị nữ hiệu trưởng này có thể bình luận là dịu dàng nhưng không mất chí khí."
Bạch Tuyết Lam cười ha hả một tiếng, khẽ nói: "Vẫn chẳng tốt bằng em."
Hai người lặng lẽ nói vài câu, phía phòng khách nhỏ đầy người bên kia bỗng nhiên vang lên tiếng khen, lại còn tiếng vỗ tay, Tuyên Hoài Phong đi tới hỏi: "Chuyện gì vui vậy? Chắc không phải thương lượng được ý gì để trêu tôi chứ hả? Nói trước nhé, đừng có ức hiếp bệnh nhân mới xuất viện đấy."
Tuyên Hoài Phong thường không hay nói đùa với người ngoài.
Hôm nay ở đây đều là bạn bè quen thuộc nên tâm trạng y rất thoải mái, ngôn từ cũng sinh động hơn.
Hoàng Vạn Sơn nói: "Hoài Phong, cậu nghi oan người ta nhé. Chúng tôi vừa bàn là không thể chúc mừng cậu khỏi bệnh xuất viện bằng mấy câu nói suông được, ngược lại phải ra ngoài làm một bữa chúc mừng tốn kém. Cho nên chúng tôi mới thương lượng, định học những người giàu có tí chút, kiếm tiền mời một sân diễn, khấy động náo nhiệt ồn ào để đuổi con ma bệnh quấn lấy cậu đi."
Tuyên Hoài Phong nói: "Hà tất phải tiêu phí tiền bạc, đừng làm vậy."
Hoài Vạn Sơn nói: "Đừng nhé đừng nhé! Thương lượng xong rồi, chúng tôi cũng coi như có chút phúc tai phúc nghe. Đám bạn bè đều đồng ý góp tiền rồi, có tiêu đồng nào của cậu đâu."
Tạ Tài Phục lên tiếng: "Tuyên tiên sinh, chúng tôi có ý tốt mà. Chuyện vui vẻ thế này, cậu nhận cũng có sao đâu."
Hiện tại hắn là thầy dạy tiếng Anh tại trường tiểu học Tân Sinh, tuy rằng tiền lương không cao, song việc ăn ở thì chẳng cần lo lắng, con gái lại được học tập miễn phí, cuộc sống tốt hơn trước kia rất nhiều. Phần công việc này là do Tuyên Hoài Phong giúp một tay. Trong lòng Tạ Tài Phục đã nghĩ bản thân nợ y một mối ân tình.
Cho nên, Tuyên Hoài Phong xuất viện, Tạ Tài Phục vui vẻ thật lòng.
Thấy mọi người quá nhiệt tình, Tuyên Hoài Phong không tiện từ chối, đành phải hứng khởi bừng bừng theo bọn họ. Thái Bình nói, nếu muốn náo nhiệt thì không bằng mời người tới hát nói.
Hoàng Vạn Sơn phản đối: "Quá tục, tôi biết Hoài Phong thích nhất, cho rằng đó là một trong những thứ tốt nhất chính là vở "Bí Nghị", vừa lịch sự tao nhã lại uyển chuyển du dương."
Hoàng Ngọc San nói: "Ai nha, anh đúng là… Chúng ta muốn thân thể Tuyên phó quan khỏe mạnh mà, anh chọn cái gì không chọn, lại đi chọn "Mẫu Đơn đình", lần này là mời anh nghe diễn đó hả?"
Hoàng Vạn Sơn thoáng nghĩ ngợi, quả thực Đỗ Lệ Nương trong "Mẫu Đơn đình" chết vì bệnh.
Hoàng Vạn Sơn vả nhẹ lên miệng, cười nói: "Đáng chết đáng chết, tôi nghĩ không chu đáo, mọi người tha thứ nhé."
Tuyên Hoài Phong cười tủm tỉm nhìn bạn bè bát nháo, cảm thấy rất hài lòng, bỗng thấy một dáng người thướt tha chợt xuất hiện ở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!