Chương 43: Part 1

Hôm đó, quả nhiên bóng dáng Triển Lộ Chiêu không xuất hiện lại ở tầng ba.

Tuy phí mất một cơ hội báo thù rửa hận, không biết trong lòng Bạch Tuyết Lam thế nào, nhưng bề ngoài không quá quan tâm, chỉ căn dặn Tôn phó quan tiếp tục lưu ý hành động của quân Quảng Đông, bản thân thì dính lấy Tuyên Hoài Phong trong phòng bệnh, mượn cớ cầm quần áo bệnh nhân mà khúm núm hầu hạ Tuyên Hoài Phong, khiến y vô cùng xấu hổ.

Thế nhưng, uống thuốc theo toa của Khương ngự y, sức khỏe Tuyên Hoài Phong ngày càng tốt.

Qua một tuần lễ, Tuyên Hoài Phong nói muốn xuất viện.

Bạch Tuyết Lam tỏ vẻ tán thành. "Chúng ta lấy được đơn thuốc rồi, giờ chỉ còn việc bốc thuốc sắc thuốc. Vẫn nên quay về công quán đi, phòng ốc thoải mái hơn bệnh viện, muốn làm gì cũng tiện, hơn nữa còn đảm bảo an toàn."

Còn một điều rất quan trọng, song hắn không nói ra.

Triển Lộ Chiêu đang ở tầng trên bọn họ. Nghĩ tới kẻ dã tâm đầy mình đi tới đi lui ngay trên đỉnh đầu, chỉ cách bảo bối lòng hắn một tầng sàn nhà, trong lòng Bạch Tuyết Lam cực kỳ khó chịu.

Chuyện xuất viện được quyết định, cách một ngày, Bạch Tuyết Lam đánh tiếng với bệnh viện Đức, cấp một khoản phí cực lớn, sau đó đưa Tuyên Hoài Phong về nhà.

Ô tô Lincoln đến trước cửa công quán, vẫn là quản gia dẫn đầy tớ trai đứng đông nghịt hai bên cửa chính hoan nghênh. Những tôi tớ trong công quán được Bạch Tuyết Lam ban ơn, cũng đã được huấn luyện qua, tất cả đều rất khôn khéo giỏi giang, hiểu tính tình tổng trưởng, biết Tuyên phó quan xuất viện nên đã sớm quét tước gian phòng đến chẳng còn hạt bụi, đồ đạc chuẩn bị đầy đủ hết, đồ ăn cũng chuẩn bị tỉ mỉ chu đáo.

Trở lại công quán, đương nhiên Tuyên Hoài Phong lúc nào cũng thoải mái.

Lần nằm viện này, nếu đếm ngày thì thực ra không lâu lắm, chỉ là bệnh tình thay đổi rất nhanh, bước quanh quỷ môn quan mấy lần, quả khiến người ta cực kỳ cảm khái.

Đến căn phòng ngủ thường lui tới, Tuyên Hoài Phong chạm cái này lại sờ cái kia, chẳng hiểu cảm xúc trong lòng ra sao, chỉ cảm thấy dường như nơi này đã là chuyện kiếp trước.

Ra sau tấm bình phong, kéo chốt cửa to lớn của chiếc tủ gỗ, lật vô số những thứ bên trong, dưới mấy bộ quần áo đang che dấu thứ gì đó, nó lộ ra chút màu sắc của kim loại.

Tuyên Hoài Phong lật quần áo lên, hóa ra thứ phát sáng đó là một chiếc hộp nhôm, ở giữa vẽ một chữ thập đỏ.

Chính là hộp cứu thương ngày đó dùng để băng bó vết thương cho Bạch Tuyết Lam.

Tuyên Hoài Phong vuốt mặt nhôm phẳng phiu, bất giác vui mừng, lại có chút cảm thán, thầm nghĩ: Bạch Tuyết Lam quả nhiên khó lường, ở chung chưa được bao lâu, chẳng phải mình trúng đạn thì anh ta trúng đạn, so với phim ảnh còn ly kỳ hơn nhiều.

Còn có duyên học được cách băng bó vết thương.

Xem ra mối quan hệ này đúng là dính đầy máu tươi.

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Bạch Tuyết Lam ló đầu vào từ phía sau tấm bình phong, hỏi: "Trốn trong đó làm gì vậy? Cô dâu mới xấu hổ không dám gặp ai sao?"

Ánh mắt đảo qua thứ trong tay Tuyên Hoài Phong, cười nói: "Hộp cứu thương đấy còn đặt ở đây à? Bây giờ không cần dùng, để qua phòng bên cạnh đi, bằng không chiếm lấy ngăn tủ này lại không để quần áo được."

Tuyên Hoài Phong nói: "Ngăn tủ rất lớn, làm gì có nhiều quần áo vậy chứ."

Bạch Tuyết Lam nói: "Hai ngày nay nhiều quần áo mới được đưa đến lắm. Sư phụ ở Văn Nguyệt trai tay nghề rất tốt, cơ mà rất chậm chạp, anh đã dặn làm từ một tuần trước, kết quả hôm nay mới đưa tới. Ông ta bảo là may cho em một bộ âu phục rất sang trọng, phải mất công kéo dài thêm hai ngày nữa. Ngoài ra còn có một ít áo dài với áo chẽn nữa."

Tuyên Hoài Phong nói: "Quần áo em đã nhiều lắm rồi, sao anh lại phung phí nhiều tiền đi mua nữa?"

Bạch Tuyết Lam cười đáp: "Hì, em là phó quan, thế mà lại quản việc dùng tiền của tổng trưởng à? Chỗ quần áo của em đa phần đều là quần áo mùa nóng, thêm một hai tháng nữa là trời rét rồi, còn có thể mặc áo mỏng nữa à? Làm người bệnh lạnh lại khiến anh đau lòng đấy. Anh dùng nhiều hơn mấy đồng tiền mua lấy sự an tâm cũng được."

Tuyên Hoài Phong biết thói quen thích lãng phí tiền cho y của Bạch Tuyết Lam, nhất thời khuyên không được, đành thoáng mỉm cười nhận ý tốt của Bạch Tuyết Lam.

Tuyên Hoài Phong đặt hộp cứu thương qua một bên, giơ một ngón tay về phía Bạch Tuyết Lam, ngoắc một cái, nói: "Anh qua đây."

Bạch Tuyết Lam liền bước đến từ sau tấm bình phong, hỏi: "Tìm anh có chuyện gì tốt hả?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Vết thương của anh sao rồi?"

Vừa hỏi, y vừa chủ động đưa tay qua mở nút thắt trên áo khoác âu phục Bạch Tuyết Lam, mở hai ba chiếc cúc phần dưới áo sơ mi, lật vải lên nhìn.

Ngày khai trương viện cai nghiện, Bạch Tuyết Lam bắn lén Triển Lộ Chiêu, song bản thân cũng trúng một phát đạn. Vì không được để lộ ra ngoài, Tuyên Hoài Phong lén lút khử trùng băng bó vết thương đó cho hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!