Chương 42: (Vô Đề)

Người phía Bạch Tuyết Lam đã chuẩn bị xong mọi việc trong phòng bệnh tầng ba.

Các hộ binh mai phục trong phòng bệnh, Bạch Tuyết Lam đỡ Tuyên Hoài Phong ngồi trên giường, thứ thuốc độc chỉ cần một giọt cũng khiến người ta ruột thủng bụng nát được đút trong túi Bạch Tuyết Lam. Chỉ cần chờ Triển Lộ Chiêu dương dương tự đắc cầm thuốc tiến vào sẽ đồng loạt xông lên thay trời hành đạo.

Mọi người thở rất nhẹ, đợi một lúc vẫn không thấy Triển Lộ Chiêu.

Đang khó hiểu, Tống Nhâm gõ cửa, bước vào nói với Bạch Tuyết Lam: "Số đen thật, rõ ràng họ Triển kia đến hành lang bên kia rồi, sắp đến trước mắt rồi. Chẳng biết tại sao… hình như là thuốc sánh ra ngoài, bây giờ họ Triển lại lên lầu. Tôi nghĩ, chắc là định sắc thêm một thang thuốc nữa rồi."

Bạch Tuyết Lam cũng cảm thấy hơi thất vọng, dẫu vậy vẫn không lộ ra mặt, cười nhạt một tiếng. "Hết cách, để hắn sống thêm lát nữa đi. Nếu là làm sánh thuốc, vậy một lát nữa nhất định hắn sẽ xuống. Cậu tiếp tục chờ ở cửa, đừng để quân Quảng Đông nghi ngờ."

Tống Nhâm dạ một tiếng, lại đi ra ngoài.

Tuyên Hoài Phong nói với Bạch Tuyết Lam: "Vừa rồi nghe tiếng gõ cửa, em còn tưởng là Triển Lộ Chiêu, tim đập thình thịch. Lại nói, em đã từng giết người, nổ súng lúc cấp bách cũng thường, nhưng hóa ra lập kế hoạch mai phục đoạt mạng người thế này căng thẳng thật."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Tim đập mạnh hả? Để anh xoa giúp em."

Móng vuốt Lộc Sơn đưa đến trước ngực Tuyên Hoài Phong, bị Tuyên Hoài Phong đánh phẩy đi, lườm hắn, khẽ nói: "Rõ ràng biết có người trong phòng bệnh nhìn chúng ta mà anh không thể kiềm chế một chút hả?"

Bạch Tuyết Lam than thở: "Loại kiềm chế này phải thực hiện vào lúc nào chứ? Nếu dưới vòm trời này chỉ có anh và em thì đẹp biết bao."

Tuyên Hoài Phong mỉm cười. "Nếu dưới vòm trời này chỉ có hai người là em và anh mới thực sự không thú vị. Nói sao đi nữa, ít nhất phải giữ thêm vị Hàn tiểu thư vừa xinh đẹp lại không mất vẻ anh hào kia mới tốt."

Bạch Tuyết Lam sửng sốt.

Xinh đẹp lại không mất vẻ anh hào chính là lời bình Bạch Tuyết Lam dành cho Hàn Vị Ương – vị nữ tướng quân gặp mặt ở buổi tiệc tối. Vốn chỉ là nói chuyện trời đất với bạn đồng nghiệp, thuận miệng khen một câu, chẳng hiểu tại sao lại rơi vào tai Tuyên Hoài Phong.

Lúc này đột nhiên nhắc tới, hình như còn thoang thoảng mùi ghen thì phải.

Từ trước đến nay, Bạch Tuyết Lam chẳng bao giờ chán ghét sự ghen tuông của Tuyên Hoài Phong, ngược lại còn rất vui vẻ, cho rằng đó là biểu hiện quan tâm mình của Tuyên Hoài Phong. Hắn lập tức lộ nét cười, vai ghé sát Tuyên Hoài Phong, híp mắt nói: "Em tốt hơn cô ấy."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Sao em lại tốt hơn cô ấy?"

Bạch Tuyết Lam tủm tỉm trả lời: "Em đẹp hơn cô ấy, lại khí khái hơn cô ấy, cả hai thứ đều tốt hơn cô ấy. Đó chính là tốt hơn gấp đôi."

Tuyên Hoài Phong chỉ đáp cho hắn bốn chữ: "Miệng lưỡi dẻo quẹo."

Nói xong, y cũng không khỏi mỉm cười.

Lúc này, tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên tiếp, nhất thời phá vỡ không khí ngọt ngào nồng đượm. Sự chú ý của hai người lại trở về chuyện mai phục, trong đồng tử mang theo hai phần ngưng trọng.

Nhưng lần này không phải là đối tượng bọn họ muốn mai phục, cũng chẳng phải Tống Nhâm.

Là Tôn phó quan.

Tôn phó quan vào cửa, nói một câu: "Tổng trưởng, vừa nhận được điện thoại bên kia."

Đi tới trước mặt Bạch Tuyết Lam, ghé tai nói vài câu.

Bạch Tuyết Lam vừa nghe, hàng lông mày vừa chậm rãi nhíu chặt lại, hừ lạnh một tiếng.

Hắn suy nghĩ một lát, quay đầu về phía phòng tắm, giọng hơi đề cao một chút: "Hôm nay không còn chuyện của mọi người nữa, ra ngoài hết đi."

Những hộ binh mai phục trong phòng tắm lập tức đi ra ngoài, vẻ mặt đều tỏ vẻ khó hiểu.

Bạch Tuyết Lam nói với Tôn phó quan. "Mặc dù chuyện không hoàn thành, nhưng các anh em núp bên trong ngay cả ho khan một tiếng cũng không có thì quả không dễ dàng gì. Cậu bàn giao với phòng thu chi, cho bọn họ mỗi người hai mươi đồng tiền thưởng."

Nhiệm vụ không hoàn thành, nhóm hộ binh kia vốn chẳng trông mong vào tiền thưởng, song nghe Bạch Tuyết Lam nói xong, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc vui mừng, thầm nghĩ: Quả nhiên, theo tổng trưởng chẳng khi nào thua thiệt.

Tất cả đều nói lời cảm ơn với Bạch Tuyết Lam, sau đó ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!