Tầng ba trong bệnh viện Đức, Bạch Tuyết Lam đã làm xong công tác chuẩn bị đón "khách quý".
Tống Nhâm vẫn thủ ở cửa như trước, kỳ thực phía trong phòng bệnh đã có bảy tám hộ binh mang súng lục mai phục, tất cả đều là những tay thiện xạ do Tống Nhâm đích thân chọn, mỗi người đều là sói Sơn Đông chính hiệu, ra tay vừa nhanh vừa độc, giết người không chớp mắt.
Dựa theo kế hoạch đã thương lượng, buổi trưa Triển Lộ Chiêu đưa thuốc tới đây nhất định sẽ để hộ binh ở lại bên ngoài, đơn độc tiến vào phòng bệnh, đến lúc đó Tống Nhâm sẽ mở rộng cửa cho Triển Lộ Chiêu, sau đó theo Triển Lộ Chiêu tiến vào, đóng cửa lại.
Đây là bắt ba ba trong chum chính hiệu.
Đến lúc đó Bạch Tuyết Lam muốn định đoạt Triển Lộ Chiêu thế nào cũng được.
Bạch Tuyết Lam dù bận rộn vẫn ung bố trí thỏa đáng, đi kiểm tra thuốc của Tuyên Hoài Phong. Hôm qua hắn bận rộn trọn đêm, cuối cùng cũng có được phương thuốc, đoạt được quyền khống chế tính mạng của người yêu mình trở về. Cho nên việc sử dụng thuốc phải càng cẩn thận gấp bội, hắn gọi Tôn phó quan lấy thuốc trở về, bản thân thì cầm một chiếc bát sứ, ngồi bên cạnh bếp lò tận mắt nhìn thuốc sôi, bưng đến cho Tuyên Hoài Phong uống.
Tuyên Hoài Phong nhìn bát thuốc đen xì phía trên còn nghi ngút hơi nóng, nói: "Nóng quá, để xuống đã."
Bạch Tuyết Lam nói: "Để anh thổi cho em." Bưng bát, cúi đầu, thổi từng hơi từng hơi.
Tuyên Hoài Phong bèn mỉm cười, khóe môi xinh đẹp khẽ nhếch lên một chút, nghiêng đầu chăm chú nhìn hắn.
Bạch Tuyết Lam cất tiếng: "Em đừng cười, anh biết trong lòng em đang nói gì đấy."
Tuyên Hoài Phong đáp: "Em biết, anh lại định dùng cách gì chọc cười em đây mà."
Bạch Tuyết Lam vui vẻ. "Tuyên phó quan tiến bộ rất nhiều rồi nha, anh còn chưa nổi trống, ngược lại em đã phát động tấn công rồi. Tại sao em lại chắc chắn là anh muốn pha trò cho em? Chẳng lẽ anh là phần tử bất hảo thích pha trò?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Tranh luận miệng lưỡi thì em không bằng anh, cho nên em không tranh luận với anh. Thuốc bớt nóng chút nào chưa? Đưa em uống đi."
Bạch Tuyết Lam nói: "Em là vừa muốn tránh trận chiến lại vừa không muốn đầu hàng, đúng là không muốn chịu tổn thất mà. Được rồi, ngoan ngoãn uống thuốc đi, rồi anh sẽ bàn chuyện khác với em."
Hắn không định đưa bát thuốc vào tay Tuyên Hoài Phong, mà bưng bát kề sát lên đôi môi nhạt màu quyến rũ ấy, nhẹ nhàng chạm một cái, hỏi: "Có nóng không?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Đồ ngốc, đây là bát sứ, cho dù bên trong anh thổi nguội được một chút thì bên cạnh đương nhiên vẫn nóng."
Y vươn tay muốn nhận bát.
Bạch Tuyết Lam nói: "Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, vừa mới bảo em phải ngoan ngoãn uống thuốc, thế mà mới một lúc em đã lộn xộn rồi."
Hắn nói, đưa cổ tay đặt bát bên mép mình, ngậm một ngụm trong miệng, tiến về phía Tuyên Hoài Phong từ trên cao.
Tuyên Hoài Phong tỉnh tỉnh mê mê nhận một ngụm, cảm thấy trong thuốc đắng còn hương vị ngọt ngào, dòng nhiệt trôi vào từ cổ họng ngược lại còn như tưới lên trái tim y, bất tri bất giác, gò má hơi nóng lên.
Y ngẩng đầu nhìn gương mặt quen thuộc của người yêu, dường như trong đôi mắt ấy khảm hai viên hắc bảo thạch, đen láy mà quyến rũ mê người.
Thấy Bạch Tuyết Lam cười thật điển trai, lại cúi đầu ngậm một ngụm, Tuyên Hoài Phong mới trút bỏ ảo tưởng, lập tức nghĩ tới một việc khác, tim nhảy mạnh một nhịp, vội ngăn cản hắn: "Được rồi được rồi, để tự em uống là được."
Bạch Tuyết Lam nói: "Em định cướp việc của anh đấy hả? Anh không đồng ý."
Tuyên Hoài Phong đè tay hắn xuống, không cho hắn tiếp tục giúp mình uống thuốc, trầm giọng: "Anh đừng quên, trong phòng này không chỉ có hai người chúng ta."
Vì tránh việc Triển Lộ Chiêu đến trước thời gian mà bỏ qua cơ hội ra tay, Tống Nhâm đã sắp xếp vài người mai phục trong phòng tắm phụ của phòng bệnh.
Tuyên Hoài Phong nghĩ chắc mình đã lâu không âu yếm cùng Bạch Tuyết Lam, nhất thời bị nụ cười của hắn khiến cho choáng váng nên vừa nãy quên cả việc mọi người đang mai phục, chẳng chút nghĩ ngợi mà miệng đối miệng mớm thuốc với hắn.
Nghĩ đến cảnh tượng đó chắc hẳn bị nhìn thấy, y không khỏi chột dạ, ánh mắt nhìn Bạch Tuyết Lam cũng mang theo chút trách cứ.
Y nghĩ, Bạch Tuyết Lam chắc sẽ không quên trong phòng có người như mình. Trong lòng hắn hiểu có người đang nhìn, chẳng qua hắn vô cùng ngạo mạn, chẳng rảnh để tâm đến mà thôi.
Bừa bãi tùy tiện đến mức này đúng là khiến người ta có chút đau đầu.
Lại nói, Tống Nhâm cũng lạ thật, không biết những người đã chọn này có phải chuyên gia mai phục hay không mà trốn kỹ đến nỗi chẳng có lấy tí động tĩnh nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!