Chương 4: (Vô Đề)

Thật ra, Niên Lượng Phú hoặc ít hoặc nhiều cũng đã hiểu lầm Tuyên Hoài Mân.

Bởi vì khi gọi cuộc điện thoại đó, Tuyên Hoài Mân thực sự chưa từng có ý định làm khó Niên Lượng Phú, chẳng qua chỉ vì cuối cùng Triển Lộ Chiêu nằm trong bệnh viện cũng tỉnh lại, Tuyên Hoài Mân vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sao bằng lòng rời hắn nửa bước cho được.

Ấy vậy mà lại gặp phải việc của Hồng Phúc Hào, Lâm Kỳ Tuấn còn giằng co với hắn. Tuyên Hoài Mân nghĩ đây là việc Triển Lộ Chiêu giao cho mình giám sát, nếu làm hỏng sẽ không thể bàn giao với Triển Lộ Chiêu.

Vậy nên, hắn cũng chỉ có thể xuất ra con bài Niên Lượng Phú giấu diếm đã lâu, vội vã gọi một cú điện thoại đến Niên Trạch.

Nếu là bình thường, Niên Lượng Phú hỏi thêm hai câu, chắc chắn Tuyên Hoài Mân cũng sẽ nói hai câu cho có lệ.

Song hắn cầm ống nghe trên tay còn trái tim đã sớm bay đến chỗ Triển Lộ Chiêu mất rồi. Bởi vậy, Niên Lượng Phú hơi nhiều lời một chút thì hắn liền cảm thấy rườm rà, chẳng thèm giải thích, lập tức cúp điện thoại, sau gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa cho Lục Phù Dung, muốn Lục Phù Dung đốc thúc Niên Lượng Phú đi làm việc.

Gọi xong hai cuộc điện thoại này, Tuyên Hoài Mân chẳng quan tâm đến thứ gì nữa, vội vội vàng vàng trở về phòng bệnh chăm Triển Lộ Chiêu, chỉ mới đi một hồi đã cảm thấy như rời đi cả hai kiếp. Bước trên hành lang bệnh viện, hắn vừa hốt hoảng vừa không khỏi lo lắng: Không phải việc Triển Lộ Chiêu mới vừa tỉnh lại là do mình quá lo lắng sốt ruột nên nhìn lầm đó chứ? Hoặc là mình vừa đi gọi điện thoại, Triển Lộ Chiêu liền nhắm mắt lại, đã ngủ mê man rồi, có thể như thế chăng?

Nghĩ vậy, Tuyên Hoài Mân lập tức chạy như bay trên hành lang.

Đám hộ binh canh giữ bên cạnh thấy vậy cũng bất giác giật mình, còn tưởng rằng thương thế của quân trưởng lại gặp vấn đề.

Trở về phòng bệnh, vừa mở cửa ra, việc đầu tiên Tuyên Hoài Mân làm chính là nhìn về phía giường bệnh.

Hai bác sĩ mặc áo choàng trắng đứng bên giường, cạnh đó còn có hai nữ y tá, không biết họ đang làm gì.

Tuyên Hoài Mân thấy Triển Lộ Chiêu vẫn mở mắt nằm trên giường bèn âm thầm thở phào một hơi.

Đối với Tuyên Hoài Mân mà nói, việc này giống như bỗng nhiên tỉnh mộng, như gặp được một việc vô cùng hạnh phúc khiến giấc mơ trở thành sự thực.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, sợ mình quấy rầy bác sĩ trị liệu, đến khi định ra ngoài chờ thì lại tiếc nuối không muốn rời đi.

Cứ như vậy, hắn đứng nắm chốt cửa hồi lâu.

Đến khi các bác sĩ giải tán đi về phía cửa, hắn mới lui một bước nhường đường cho bọn họ, chỉ giây lát sau liền tỉnh táo lại, vội vàng kéo một người trong số đó lại hỏi: "Thế nào rồi? Cuối cùng hắn đã khỏe rồi chứ?"

Bác sĩ đáp: "Vết thương do đạn bắn đâu dễ dàng lành lặn như vậy. Thế nhưng cơ thể ngài ấy thực sự rất cường tráng, hôm nay tỉnh lại thì xem như đã qua giai đoạn nguy hiểm. Giờ phải chăm sóc tuyệt đối cẩn thận."

Tuyên Hoài Mân hỏi xong mới thả chiếc áo trắng của bác sĩ xuống, đi vào phòng bệnh, ngồi xuống cạnh giường bệnh, hai mắt mở trừng trừng, ánh mắt hơi ngẩn ngơ.

Triển Lộ Chiêu tựa đầu trên gối, cổ tay bị gắn kim truyền, không nhịn được liền hỏi, "Ngu rồi a? Ngồi như thế làm gì, mau rót ít nước cho lão tử."

Hắn mới tỉnh lại, âm thanh khàn khàn không giống như đang nói, câu từ không rõ ràng, nếu đổi lại là người khác thì đến chín phần mười sẽ chẳng hiểu gì.

Vành mắt Tuyên Hoài Mân đỏ lên, nức nở hu hu khóc rống.

Triển Lộ Chiêu bực bội nói: "Lão tử còn chưa chết, cậu gào rú khóc tang cái gì? Cút!"

Tuyên Hoài Mân vuốt mắt đứng dậy rót cho gã một cốc nước, dùng tăm bông thấm nước, vừa luống cuống chấm nước làm ẩm môi hắn vừa lắp bắp nói: "Tôi chăm sóc anh mấy ngày… Dọa chết người ta… Anh tỉnh lại rồi, đúng là chẳng dễ dàng gì…"

Triển Lộ Chiêu nói: "Cậu hận tôi không chết đi thì có."

Tuyên Hoài Mân nói, "Sao có thể? Tôi hận không thể chết thay anh nữa kìa."

Triển Lộ Chiêu yếu ớt xì một tiếng khinh miệt, "Bản quân trưởng gặp dữ hóa lành, vậy mà cậu cứ đòi sóng đòi chết, chuyên phá hỏng điềm may của tôi. Vừa rồi tôi nghe nói thuyền của hiệu buôn dương hành Đại Hưng xảy ra chuyện, cậu xử lý thế nào rồi?"

Tuyên Hoài Mân nói, "Anh vừa mới tỉnh lại thôi, đừng lao lực quá, chăm sóc sức khỏe quan trọng hơn. Chuyện gì tôi cũng xử lý được hết."

Hắn thấm môi cho Triển Lộ Chiêu, lại đút cho gã một ngụm nước nhỏ rồi vội vàng đặt ly thủy tinh xuống, tuy nhiên hắn không ngồi trở lại ghế, mà ngồi thẳng lên mép giường, cầm lấy tay Triển Lộ Chiêu, chỉ si ngốc ngưng mắt nhìn hắn, chẳng biết nên nói gì cho phải.

Trong lúc nhất thời, đôi mắt hắn sáng tựa sao.

Tay trái Triển Lộ Chiêu bị hắn nắm một hai phút nhưng không có ý buông ra, gã cau đôi lông mày rậm, nói: "Không được khóc. Cậu không biết nóng à? Cả tay toàn mồ hôi, dính dớp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!