Chương 38: (Vô Đề)

Tuyên Hoài Mân nhận mệnh lệnh quân trưởng chạy tới cục cảnh sát thương lượng một phen. Không ngoài dự đoán, người cục cảnh sát nào dám thực sự bắt một sư trưởng tay cầm binh, chẳng qua biết quân Quảng Đông có tiền nên muốn kiếm thêm vài đồng tiêu xài mà thôi. Tuyên Hoài Mân dùng danh nghĩa phó quan quân trưởng chi một khoản tiền, sự việc đã được giải quyết tương đối ổn thỏa.

Về phần cái chết của lão Trương tuần cảnh, vợ hắn mang theo ba đứa nhóc choai choai khóc váng trời trước cửa cục cảnh sát, cầu xin họ phân xử cho người chồng bị đánh chết của mình. Việc thế này đương nhiên có cấp trên cục cảnh sát đứng ra giải quyết, đưa cho họ vài ba đồng, coi như là phí danh nghĩa hi sinh vì nhiệm vụ.

Tuyên Hoài Mân mặc dù nhanh chóng giải quyết xong mối phiền phức ở cục cảnh sát nhưng không vội quay về bệnh viện Đức, mà lại trở về hành quán một chuyến. Trùng hợp, Khương sư trưởng nhận di thể thúc thúc gã từ đồn cảnh sát về, định đặt vào quan tài. Khương sư trưởng nghĩ vị thúc thúc này đối xử với mình không tệ, nếu không phải ông cho mình phương pháp điều chế bạch phiến thì bản thân mình ngày nay chưa chắc đã được tư lệnh coi trọng như vậy; gã lại nghĩ vị thúc thúc này là tự thân mình mời ông rời núi, vậy mà tại sao mới đến thủ đô, chưa hưởng phúc được mấy ngày đã bị xe đâm chết.

Nghĩ đến chuyện bi thương, gã bất giác gục lên quan tài khóc lớn, không chịu cho người ta đậy nắp quan tài, miệng nói: "Thúc thúc, cháu xin lỗi thúc!"

Tuyên Hoài Mân thấy gã khóc thương tâm, nghĩ tới lời quân trưởng căn dặn phải tạo quan hệ tốt với Khương sư trưởng, vậy nên hắn nhéo mạnh lên đùi, cùng nhỏ vài giọt nước mắt với Khương sư trưởng, an ủi: "Sư trưởng nén bi thương. Khương ngự y một đời thánh thủ, lòng như Bồ Tát, ông ấy lại thương yêu sư trưởng nhất, ông ấy ở trên trời có linh thiêng thì sao nhẫn tâm nhìn sư trưởng đau khổ vì mình thế này được.

Mong sư trưởng nhất thiết phải chú ý sức khỏe."

Lúc hắn dìu Khương sư trưởng còn thuận tiện liếc mắt vào trong quan tài một cái, vốn tưởng rằng bộ dạng người bị xe đâm chết phải xấu xí vô cùng, nào ngờ cũng không đến nỗi đó, mặt mũi coi như hoàn chỉnh, cũng không cụt tay cụt chân, chẳng qua lớp áo trên ngực lõm xuống một mảng lớn.

Tuyên Hoài Mân nháy mắt với lính hộ vệ bên cạnh để bọn họ đậy nắp quan tài lên, bản thân thì dìu Khương sư trưởng đến phòng khách dùng trà, từ tốn kể chuyện ở cục cảnh sát, để Khương sư trưởng hoàn toàn yên tâm rằng mọi việc đã được xử lý thỏa đáng.

Khương sư trưởng khóc một lúc, uống chén trà nóng vào cũng tỉnh táo dần, cảm kích Tuyên Hoài Mân nhiệt tình, nói: "Khiến Tuyên phó quan nhọc lòng, mong ngài khi trở về chuyển lời với quân trưởng rằng lão Khương rất cảm ơn sự quan tâm của quân trưởng. Lại nói, ngày sau lão Khương nguyện lên núi đao xuống biển lửa để báo đáp ơn đức của tư lệnh cùng quân trưởng."

Tuyên Hoài Mân đã đạt được mục đích, hắn tạm biệt Khương sư trưởng, chuẩn bị trở về bệnh viện báo cáo với Triển Lộ Chiêu.

Đến cửa hành quán thì chợt nghe được âm thanh giòn giã, tựa hồ đang có người đang nói gì đó với người trông cửa, giọng nói nghe rất quen.

Tuyên Hoài Mân ra ngoài nhìn thử, quả nhiên là người quen, đành phải hỏi: "Tiểu Phi Yến, sao em cũng tới?"

Tiểu Phi Yến nhìn thấy hắn bèn không quan tâm đến người trông cửa, chạy đến trước mặt hắn cười nói: "Tuyên phó quan, may mà anh đi ra, bằng không em đi một chuyên vô ích rồi. Em hỏi người ở cửa, họ lại nói anh không ở hành quán, còn nói dạo này anh chỉ ở trong bệnh viện."

Tuyên Hoài Mân đáp: "Gần đây anh đều ở trong bệnh viện, hôm nay trở về một chuyến để làm việc, vừa vặn gặp được em. Bằng không, em đúng là tới một chuyến công cốc rồi."

Tiểu Phi Yến cả kinh nói: "Sao vậy, chẳng lẽ anh cũng bị bệnh?"

Tuyên Hoài Mân nói: "Không phải anh, là quân trưởng bị thương."

Tiểu Phi Yến càng kinh hãi hơn. "Ôi chao! Triển đại ca bị thương? Anh ấy bị thương thế nào? Có nặng không?"

Sau khi bị đuổi ra khỏi Bạch công quán, cô bé luôn ở chỗ Lê Hoa, quả thực không rõ tình hình hải quan và quân Quảng Đông cho lắm.

Tuyên Hoài Mân đang gấp rút trở về bệnh viện dành thời gian cho Triển Lộ Chiêu nên chẳng còn nhẫn nại nói chuyện tràng giang đại hải với cô bé, chỉ nói vết thương sắp khỏi, lại hỏi: "Em tới tìm anh? Có chuyện gì?"

Tiểu Phi Yến kể lại chuyện Lục Phù Dung một lần, Tuyên Hoài Mân hừ một tiếng: "Con nhỏ Lục Phù Dung này làm việc không nên hồn, thế nhưng lại cứ đòi này đòi nọ."

Tiểu Phi Yến nói: "Tuyên phó quan, anh giúp chị ấy đi, em thấy bộ dạng chị ấy thoi thóp như sắp phát bệnh đến nơi rồi, thực sự đáng thương lắm. Ở hiền gặp lành, anh giúp người đàng thương như chị ấy, sau này ông trời sẽ phù hộ anh và Triển đại ca ở bên nhau được dài lâu, mỗi ngày đều ân ân ái ái."

(Cái đoạn này câu cuối mình chém do không hiểu, cũng ko tra ra được nó là thành ngữ tục ngữ gì.  ,   =>>mỗi ngày ta đem ngươi tóc nhi quấn, ngươi đem ta thắt lưng nhi kéo)

Cô bé thật thông minh, tuy là từ ngữ ấu trĩ nông cạn nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa của Tuyên Hoài Mân.

Tuyên Hoài Mân cười nói: "Mới không gặp một thời gian mà cái miệng nhỏ nhắn này ngọt lên không ít nhỉ, học được ở đâu vậy?"

Tiểu Phi Yến cười hì nói: "Chỗ em có rất nhiều chị gái, mỗi ngày họ đều nói những lời này đó. Thế nhưng chị Lê Hoa không cho em nghe, chị ấy mà biết được em học những câu nói này, biết đâu chừng sẽ đánh tay em ấy chứ. Tuyên phó quan, em nói tốt hồi lâu rồi, anh cho một chút để em mang về cho chị ấy, được không vậy?"

Tuyên Hoài Mân là phó quan của Triển Lộ Chiêu, tuy rằng công việc trong tay tạm thời bị tư lệnh đình chỉ, song một hai túi bạch phiến chỉ là chuyện nhỏ, ngoài ra vẫn phải nói, hắn biết Lục Phù Dung là một quân cờ tốt, một con hát trẻ tuổi xinh đẹp đang độ nổi tiếng đã chịu phục tùng không chỉ có thể dùng để lung lạc Niên Lượng Phú, nếu cần thì vẫn có thể dâng cho đám quan to khác làm quà, không thể bỏ phí.

Huống hồ Triển Lộ Chiêu cũng có phần coi Tiểu Phi Yến là em gái, Tuyên Hoài Mân vừa vặn có thể mua được tiếng tốt ở chỗ Tiểu Phi Yến.

Tuyên Hoài Mân nói: "Được rồi, vốn cô ta chọc giận anh, anh không muốn quan tâm tới cô ta. Tuy nhiên, nếu là nể mặt em, em muốn anh cho thì anh sẽ cho. Em theo anh vào đây."

Xoay người dẫn Tiểu Phi Yến vào tiểu viện của Triển Lộ Chiêu.

Tuyên Hoài Mân để Tiểu Phi Yến chờ ở sân, bản thân thì vào phòng, chốc lát sau cầm hai bọc giấy đi ra đưa cho Tiểu Phi Yến. "Dựa vào mức nghiện của cô ta với người kia thì một bao chẳng hút được bao lâu, anh làm người tốt đến cùng, cho em hai túi mang đến cho cô ta. Vậy là đủ rồi đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!