Trong phòng bệnh tầng ba tại bệnh viện Đức, Tuyên Hoài Phong mở mắt.
Hôm qua y trò chuyện với Bạch Tuyết Lam đến tận đêm khuya, chẳng biết bản thân ngủ lúc nào, chỉ mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, sau khi chiến đấu với tàn dư lười biếng cuối cùng của cơn buồn ngủ mới chậm rãi mở mắt.
Mũi ngửi được hương vị nam tính khiến người ta rất an tâm, y chẳng cần quay đầu cũng biết tối qua Bạch Tuyết Lam chen chúc chung một giường với mình.
Thoáng kinh ngạc, Tuyên Hoài Phong giờ mới biết cảm giác không đúng lắm trong cơn mộng kia từ đâu mà đến. Y vừa không khỏi buồn cười lại vừa xấu hổ, suy tư một hồi bèn dùng cùi chỏ nhẹ nhàng huých sang bên cạnh, khẽ nói: "Dậy dậy."
Bạch Tuyết Lam quả thực đã bận rộn cả một đêm nên ngủ rất say, song kiểu người tính tình tựa sói hoang như hắn trời sinh đã mang theo bản năng, bất luận ngủ say thế nào, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay vẫn sẽ nổi cảnh giác.
Tuyên Hoài Phong vừa mở miệng, Bạch Tuyết Lam liền mở mắt, cánh tay siết chặt thêm, ôm vai Tuyên Hoài Phong hỏi: "Còn sớm mà, sao không ngủ nữa?"
Hắn vừa tỉnh lại, âm thanh mang theo giọng mũi còn trầm trầm gợi cảm hơn lúc thường.
Tuyên Hoài Phong nói: "Em cũng muốn ngủ thêm lúc nữa, thế nhưng anh thế này thì em ngủ sao được?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh làm phiền gì em?"
Tuyên Hoài Phong đáp: "Còn muốn em nói ra hả?"
Bạch Tuyết Lam im lặng một lúc, khóe môi hơi nhếch lên.
Gương mặt hắn lộ vẻ "đã hiểu", nhìn ánh mắt nghiêng nghiêng của Tuyên Hoài Phong đã thu tia buồn ngủ cuối cùng lại mà sáng lên một cách dị thường, tựa hồ vừa gặp được việc khiến mình cực kỳ hứng thú.
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Anh thật sự không cố tình. Em không nói, anh còn chẳng phát hiện ra."
Hắn nói vậy, nhưng chẳng những không tránh ra, ngược lại còn chậm rãi dùng thân dưới cọ tới.
Tuyên Hoài Phong không ngờ hắn lại hành động đen tối như vậy, y muốn tránh qua mép giường, nhưng một chiếc giường bệnh đơn lại hai người nằm nên không gian thực sự hữu hạn, còn tránh nữa sẽ ngã xuống giường. Cho nên y có tránh cũng tránh không thoát, chỉ có thể chịu đựng hành động khó ưa của Bạch Tuyết Lam.
Hiện giờ y chẳng thể sánh bằng trước kia, quả rất khó nổi giận với Bạch Tuyết Lam, bất luận Bạch Tuyết Lam xảo quyệt thế nào, y chỉ có thể bó tay hết cách.
Tuyên Hoài Phong quay đầu trừng mắt lườm hắn. "Em thấy anh chắc chắn cố ý, bằng không sao trên mặt lại lộ ra cười đắc ý thể hả? Hành động thì đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước."
Bạch Tuyết Lam nói: "Oan uổng quá nhé. Chuyện cương dương buổi sáng đã có từ ngày xửa ngày xưa rồi, chẳng lẽ anh có thể tự sáng tạo ra việc này chắc? Tất cả các nhà khoa học đều nói, phàm là đàn ông bình thường thì đều như thế. Nếu em không tin, chờ lúc về công quán, anh lật tạp chí nước ngoài ra chứng minh cho em xem."
Tuyên Hoài Phong nói: "Em không bảo là buổi sáng…"
Y cảm thấy thốt ra chữ kia thực sự bất nhã nên lập tức dừng lại.
Thứ gì đó nóng hổi dưới chăn đè lên người y qua lớp quần áo bệnh nhân ngày càng cứng, dường như đang truyền hết nhiệt độ qua, đốt cho da thịt y nóng lên.
Tuyên Hoài Phong nói: "Anh tránh ra một chút."
Bạch Tuyết Lam thắc mắc: "Tại sao?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Em là bệnh nhân, trong bệnh viện, bệnh nhân là lớn nhất. Em nói tránh thì tránh ra."
Y hiểu rõ tính vô lại ngang ngược của Bạch Tuyết Lam, dưới tình huống này, quá nửa là Bạch Tuyết Lam muốn lằng nhằng đến cùng, cho nên giọng y cũng không quá nghiêm khắc.
Chẳng ngờ Bạch Tuyết Lam lại rất quân tử, thực sự đứng lên đi về phía phòng tắm bên cạnh.
Chốc lát sau, Bạch Tuyết Lam tinh thần phấn trấn trở lại, cúi người hôn lên gò má Tuyên Hoài Phong, nhỏ giọng cười nói: "Ở bệnh viện, bệnh nhân là lớn nhất, anh nghe lời bệnh nhân. Tuy nhiên, ở trong công quán thì anh lớn nhất, trở về công quán rồi thì em phải nghe lời anh đấy."
Tuyên Hoài Phong vừa định mở miệng, Bạch Tuyết Lam lại bổ sung một câu: "Ở hải quan nha môn, anh cũng lớn nhất, em vẫn phải nghe anh."
Ngừng một lát, lại nói câu thứ ba: "Về phần viện cai nghiện, đó cũng là bộ phận thuộc hải quan, vậy nên anh lớn nhất. Em vẫn phải tiếp tục nghe anh."
Nói xong, trên mặt lộ ra nụ cười vừa ranh mãnh vừa điển trai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!