Chương 36: (Vô Đề)

Phía quân Quảng Đông cũng là một đêm ngựa đổ người ngã.

Tin tức Khương ngự y nửa đêm đột tử, Khương sư trưởng đại náo đồn cảnh sát truyền đến bệnh viện. Vì đêm đã khuya, Triển Lộ Chiêu đã đi ngủ. Người báo tin tới trước cửa phòng bệnh thì bị Tuyên Hoài Mân ngăn lại, nghe xong tin tức, Tuyên Hoài Mân ngoài kinh ngạc lại có chút  thoải mái khó tả.

Hắn không cho phép bất luận kẻ nào quấy rối giấc ngủ của quân trưởng, ỷ vào thân phận phó quan quân trưởng của mình, hắn thẳng tay đuổi người báo tin đi, bản thân thì đến phòng điện thoại bệnh viện gọi vài cuộc hỏi han sự việc liên quan.

Hôm sau, Triển Lộ Chiêu thức dậy từ sáng sớm.

Hôm nay Tuyên Hoài Phong sẽ được Bạch Tuyết Lam đích thân đưa đến tay mình, sao tinh thần Triển Lộ Chiêu lại không hưng phấn cho được. Người gặp việc vui tinh thần thoải mái, bởi vậy mà hắn cũng tươi cười nhiều với Tuyên Hoài Mân.

Triển Lộ Chiêu để Tuyên Hoài Mân hầu hạ rửa mặt, ngồi xuống cạnh bàn ăn nhỏ trong phòng bệnh riêng, ăn bữa sáng còn đang nóng hổi.

Tuyên Hoài Mân ở bên cạnh rót nước cho hắn, vừa nhìn hắn ngon miệng cắn bánh mì nướng kẹp thịt, vừa hời hợt báo cáo tin tức đêm qua.

Triển Lộ Chiêu kinh ngạc hỏi: "Đây là chuyện tối qua?"

Tuyên Hoài Mân đáp: "Đúng, tối qua lúc tin tức được chuyển tới thì quân trưởng đã ngủ, bọn họ không dám quấy rầy quân trưởng nghỉ ngơi."

Triển Lộ Chiêu cười lạnh hỏi: "Đúng là quan tâm chăm sóc tốt quá nhỉ, rốt cuộc là bọn chúng không dám quấy rầy hay có người khiến bọn chúng không dám quấy rầy?"

Tuyên Hoài Mân nghe được giọng điệu khác lạ nên không dám lên tiếng.

Triển Lộ Chiêu ném chiếc bánh mì nướng kẹp thịt trên tay về phía Tuyên Hoài Mân, mặt âm trầm như mây đen, vỗ bàn quát: "Mày là cái thứ gì cơ chứ! Dám tự ý quyết định thay bản quân trưởng, tưởng rằng được bản quân trưởng thương một tí thì bản quân trưởng sẽ bị mày quay vòng vòng phỏng?"

Hắn đã tức giận, Tuyên Hoài Mân không thể ngồi nữa, vội vã đứng dậy, buông xuôi hai tay dán cạnh đùi, đứng cúi đầu.

Chiếc bánh mì nướng kẹp thịt kia bắn lên người, thịt mỡ lẫn bánh lấm tấm trên áo sơ mi nhưng không dám phủi đi.

Đến khi Triển Lộ Chiêu nổi giận xong một trận, Tuyên Hoài Mân mới khẽ lên tiếng: "Quân trưởng bớt giận. Khương ngự y quả thực có bản lĩnh, song trời còn có lúc mưa gió thất thường, đâu ai tránh được. Người chết không thể sống lại, vết thương của ngài còn chưa khỏi hẳn, trong lòng có thương tiếc ông ấy cũng nên thả lỏng một chút, đừng để ảnh hưởng sức khỏe."

Triển Lộ Chiêu tức giận. "Một lão già chết cũng chết rồi, có gì phải thương tiếc? Chẳng qua việc của anh trai cậu đang tiến hành thuận lợi, đột nhiên xảy ra chuyện thế này khiến người ta cực kỳ khó chịu. Cậu đã hỏi qua Khương sư trưởng xem rốt cuộc Khương ngự y bị xe đâm chết thế nào chưa?"

Tuyên Hoài Mân hỏi dò: "Quân trưởng Hoài nghi…"

Triển Lộ Chiêu nói: "Tôi thấy con chó điên họ Bạch kia chuyện gì cũng dám làm. Khương ngự y cũng thật là, trong thành loạn như thế, hải quan lại luôn chăm chú theo dõi người thuộc quân Quảng Đông, vậy mà lão ta dám đêm hôm ra ngoài chạy loạn. Không có người nói với lão hả? Tại sao lão ra vào hành quán lại không ai chú ý?"

Tuyên Hoài Mân nắm chức vị phó quan này thực sự rất tròn trách nhiệm, lập tức đáp. "Chuyện này tôi đã để ý rồi, còn cố tình hỏi qua. Khương ngự y thân già lòng không già, gần đây hay qua lại với một kỹ nữ ở thành Đông, buổi tối thường bí mật đi gặp. Khương sư trưởng nể ông ta là trưởng bối, không đành lòng gạt bỏ hứng thú của ông ta nên thường tạo điều kiện cho ông ta dễ dàng ra vào hành quán, còn phái thêm mấy người theo bảo vệ.

Xảy ra chuyện này, trong lòng Khương sư trưởng cũng rất hổ thẹn, nếu hắn không hỗ trợ, thúc thúc hắn đã không ra ngoài vào tuổi tối, cũng đã không bị xem đâm chết. Quân trưởng nghĩ xem, có Khương sư trưởng tận lực sắp xếp, việc này rất cơ mật, cho dù người hải quan muốn đối phó Khương ngự y cũng làm sao biết được Khương ngự y ra ngoài lúc nào, ra ngoài thì đi đường gì? Cho nên tôi thấy việc này có vẻ không phải hải quan làm. Chỉ là… xem ra trên đầu chữ sắc có một cây đao, tài y thuật của Khương ngự y xem như có thể quyết định việc sống chết của người khác, kết quả chỉ vì chút sắc dục mà chôn vùi tính mạng mình."

Câu nói sau cùng của hắn ấn giấu chút nhắc nhở, chẳng qua hắn không dám nói quá sâu, sợ Triển Lộ Chiêu mắng mình đố kị.

Chẳng hiểu sao Triển Lộ Chiêu lại như không nghe được lời hắn, mắt nhìn chiếc giường trắng muốt đối diện chằm chằm, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì. Một lát, Triển Lộ Chiêu hỏi: "Bắt được kẻ đâm chết người chứ?"

Tuyên Hoài Mân nói: "Bắt được, là một gã đàn ông hai mươi tuổi, họ Chu. Tối qua Khương sư trưởng đến đồn cảnh sát một chuyến, đích thân thẩm vấn, bắt hắn cung khai toàn bộ. Hóa ra cũng là cái loại quỷ tha ma bắt, trước kia hắn đã từng đâm chết người, ỷ vào việc trong nhà có ít tiền nên may mắn qua chuyện."

Lần trước, Bạch Tuyết Lam mượn cớ khai trương viện cai nghiện bày tiệc rượu đãi khách, đằng sau thì ngầm cướp súng ống đạn dược, bắn lén người ta. Tác phong cường đạo coi trời bằng vung ấy đã để lại cho Triển Lộ Chiêu ấn tượng sâu sắc.

Từ lúc nghe Khương ngự y xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Triển Lộ Chiêu đã lập tức nghi ngờ Bạch Tuyết Lam.

Hiện tại nghe Tuyên Hoài Mân nói người đâm chết Khương ngự y đã từng có tiền án, sau khi liên hệ trước sau bèn cảm thấy rất chính đáng, lúc này mới thả lỏng cảnh giác.

Triển Lộ Chiêu cười lạnh. "Lái xe đâm chết người, trốn thoát một lần. Lần này hắn không còn cái may mắn này nữa đâu."

Tuyên Hoài Mân đáp: "Đương nhiên, hắn đâm chết thúc thúc người ta, cho dù chất cả tòa núi vàng trước mắt, Khương sư trưởng vẫn sẽ không buông tha hắn. Khương sư trưởng nói, tối qua lúc đến đồn cảnh sát, họ Chu còn đang say khướt mà ngủ, đám người đồn cảnh sát rặt một lũ trứng ung, nói gì mà say quá nên không thể thẩm vấn, phải chờ hắn tỉnh rượu mới tính.

Khương sư trưởng không nói hai lời, sai người lấy đao nạy mười cái móng tay hắn, hắn lập tức tỉnh rượu."

Triển Lộ Chiêu chẳng ừ hử gì, bực mình nói: "Lão Khương này làm gì cũng thích máu chảy đầm đìa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!