Lại nói tới Tiểu Phi Yến, từ khi rời khỏi Bạch công quán, tứ cố vô thân nên cô bé ở tạm chỗ của Lê Hoa. Nơi Lê Hoa ở là một gian nhà nhỏ trong Thư Yến Các, Tiểu Phi Yến tới đây, hai người liền ngủ chung một giường.
Đương nhiên Tiểu Phi Yến sẽ không buôn da bán thịt. Thật ra cô bé rất chịu khó làm việc, Lê Hoa ra ngoài tiếp khách, cô bé sẽ ở trong phòng quét tước, giúp Lê Hoa giặt những bộ trang phục xinh đẹp, coi như giúp chị mình chút việc. Ngoài ra còn thêm việc nữa. Đa phần phụ nữ ở Thư Yến Các đều không biết chữ, nếu có thư người nhà gửi tới thì đều phải tìm người bên ngoài, dùng tiền mời các tiên sinh mở sạp đọc lại cho mình nghe. Nếu như muốn viết thư hồi âm cũng vẫn phải tiêu tiền.
Tiểu Phi Yến biết được vài mặt chữ, từ khi đến đây thường giúp đám chị em đọc thư viết hồi âm, khiến mọi người đều khen cô bé thông minh.
Ngày hôm đó, Tả Ý trong lầu lại cầm một phong thư tới, muốn Tiểu Phi Yến đọc cho cô nghe. Tiểu Phi Yến cầm phong thư, vừa nhìn liền nghi hoặc hỏi: "Người nhận thư tên Kim Châu, chị sửa lại tên à? Hay là dùng tên giả dỗ vị khách nào của chị sao?"
Tả Ý dùng đầu ngón tay chọc nhẹ lên trán Tiểu Phi Yến, cười mắng. "Nhóc con, em mới dỗ dành khách ấy. Chị bảo em đọc thư chứ có nói với em đây là thư của chị à? Thư này là của Ngọc Châu, cô ấy vốn tên Kim Châu, sau khi đến Thư Yến Các, ma ma nói tên Kim Châu quá tầm thường nên mới sửa cho một nghệ danh khác."
Tiểu Phi Yên nói: "Thư của chị ấy, sao chị ấy không tự tới?"
Tả Ý than thở: "Tai cô ấy càng lúc càng yếu, bây giờ cô ấy còn không ra khỏi cửa, ngay cả khách cũng không gặp. Trong số chị em, cô ấy chỉ đồng ý gặp chị, trò chuyện với chị đôi lời thôi."
Tiểu Phi Yến hỏi: "Không chữa được ạ?"
Tả Ý nói: "Ma ma coi như đã đối xử với cô ấy không tồi, đã mời vài vị thầy thuốc cho cô ấy, ngay cả bác sĩ ngoại quốc cũng mời một lần, nhưng chẳng được chút tác dụng nào cả."
Tiểu Phi Yến hỏi: "Thật sự có thể vì chịu một cái tát mà bị điếc hay sao?"
Tả Ý đáp: "Em không biết sức tay đám lính đó mạnh thế nào đâu, nhận một cái tát, đừng nói là điếc tai, nếu mà hắn quyết tâm ra tay độc ác thì ngay cả cổ cũng đứt. Thiên đao vạn quả đám quan Quảng Đông, chẳng tên nào được chết tử tế hết."
(Thiên đao vạn quả: Là hình phạt tàn nhẫn, cứa từng nhát dao trên người cho đến khi máu chảy đến chết.)
Tiểu Phi Yến thấy cô nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa, hiển nhiên là vô cùng oán hận. Mặc dù việc chẳng liên quan gì đến mình, nhưng người mình biết là quân Quảng Đông, tự nhiên cô bé lại cảm thấy mất mặt. Vì không muốn tiếp tục đề cập đến vấn đề này, cô bé chỉ nói: "Em đọc thư đây, chị nhớ cho kỹ, lát nữa về nói cho Ngọc Châu." Từ tốn đọc thư.
Tiểu Phi Yến gấp thư lại rồi mới bỏ vào phong thư trả lại cho Tả Ý, còn nói: "Nếu chị ấy muốn hồi âm về nhà, chị tới nói ý cho em biết, em sẽ viết hộ chị ấy."
Tả Ý nói: "Hèn chi người ta cứ nói phải làm một nữ thanh niên có kiến thức, biết chữ thật là tốt, chẳng giống bọn chị, lớn đến nhường này đúng là công toi, nhìn thấy chữ nghĩa phức tạp lại đau hết cả đầu. Nếu chị sinh muộn mấy năm, trong nhà có chút tiền, chị cũng muốn vào học ở trường nữ sinh, làm một nữ sinh đúng chuẩn."
Tiểu Phi Yến nói: "Chị muốn biết chữ cũng không nhất định phải đến trường nữ sinh. Em dạy cho chị là được."
Tả Ý hỏi: "Dạy như vậy… có thể học được sao?"
Tiểu Phi Yến nói: "Đương nhiên. Em vốn chẳng hiểu biết nhiều, thời gian ở Bạch công quán, Tuyên phó quan mua cho em "Tam Tự Kinh" "Tăng Quảng Hiền Văn", lúc rảnh ngài ấy sẽ dạy em vài chữ, dần dà em đã biết nhiều hơn."
Tả Ý thở dài. "Em đúng là có phúc, Tuyên phó quan vừa trẻ tuổi đẹp trai lại vừa giỏi giang, không những cứu em mà còn đích thân dạy chữ. Ôi chao, giống như mấy vở diễn tài tử giai nhân vậy. Thế sao em lại rời khỏi Bạch công quán, không hầu hạ ngài ấy nữa? Nếu là chị, có cầm gậy đánh chị thì chị vẫn không đi."
Khi Bạch Tuyết Lam trừng trị Tiểu Phi Yến đã đồng ý với Tuyên Hoài Phong sẽ không làm hại cô bé, cho nên lúc bảo cô bé rời đi đã không làm lớn chuyện. Tiểu Phi Yến đến Thư Yến Các nương nhờ Lê Hoa, Lê Hoa cũng chỉ cho là cô bé không muốn ở công quán làm hầu gái. Tuy rằng có trách em gái không biết quý trọng công việc tốt như thế, nhưng bị Tiểu Phi Yến ôm tay làm nũng, cô lại chẳng nói gì nữa.
Tiểu Phi Yến nghe Tả Ý hỏi, gương mặt hơi đỏ lên, ngập ngừng nói: "Chị chưa từng làm người giúp việc trong công quán, sao biết được chuyện trong đó? Kỳ thực Tuyên phó quan rất tốt, em chẳng tìm được khuyết điểm nào ở ngài ấy cả. Thế nhưng cái gã Bạch tổng trưởng kia lại là kẻ xấu xa không đứng đắn. Vì hắn nên em mới bỏ việc."
Tả Ý tò mò hỏi: "Chị có mấy người khách làm trong quan trường, họ đều nói Bạch tổng trưởng khôn khéo có tài, trăm năm khó gặp một người. Sao từ miệng em lại thành người xấu rồi? Huống chi, người xấu cũng được, nhưng lại còn không đứng đắn là thế nào? Chẳng lẽ ngài ấy làm việc không đứng đắn với em?"
Tiểu Phi Yến cực kỳ xấu hổ, phất khăn tay lụa lên mặt Tả Ý nói: "Chị nói gì vậy? Chị nói gì vậy chứ?"
Đúng lúc Phấn Điệp tiếp khách xong đến tìm Lê Hoa chơi, thấy hai người đang vui đùa liền hỏi: "Chuyện gì mà vui thế?"
Tả Ý cười nói: "Em tới đúng lúc đấy, nhóc con này cầm khăn lụa tát lên mặt chị này. Bởi chị phát hiện nó rời khỏi Bạch công quán là do chủ nhân của công quán, vị Bạch tổng trưởng kia làm việc không đứng đắn với nó. Xem ra con nhóc này trời sinh đã quyến rũ, tổng trưởng là quan lớn như thế cũng bị em câu mất hồn phách rồi kìa."
Phụ nữ luôn hứng thú với đề tài này nhất, Phấn Điệp vừa nghe vậy cũng tò mò, đi sang ngồi xuống nựng Tiểu Phi Yến: "Được nha, tin tức lớn như thế, sao em lại giấu giếm? Nghe nói vị Bạch tổng trưởng điển trai kia tuy rằng trẻ tuổi nhưng gia tài lại là bạc triệu, còn là người không ham nữ sắc, ngay cả Thư Yến Các chúng ta ngài ấy cũng đã tới, song chỉ vì xã giao, xong việc với đám ông chủ kia rồi lập tức rời đi, không ngủ lại.
Sao em lại lọt vào mắt ngài ấy?"
Tiểu Phi Yến kêu lên: "Không có! Không có!"
Tả Ý nói: "Phấn Điệp, em đừng tin, con bé còn định giấu đấy. Vừa rồi con bé còn nói với chị, Bạch tổng trưởng là kẻ xấu không đứng đắn, vì ngài ấy nên con bé mới rời khỏi Bạch công quán cơ mà."
Tiểu Phi Yến bị các cô luân phiên trêu ghẹo khiến hai gò má đỏ bừng, đành phải cầu xin: "Các chị tốt của em đừng nói nữa, căn bản không có chuyện đó đâu. Nếu việc này truyền ra ngoài, em còn mặt mũi gì gặp người khác? Các chị đừng bắt nạt em nữa mà, em sẽ nói thật cho các chị biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!