Lại nói về tình hình hiện tại. Trên mặt bàn đội trưởng Hồ có tiền mặt rực rỡ màu sắc, lại có vàng thỏi lóng lánh ánh kim, thêm cả hai chuỗi vòng trân châu lấp lánh êm dịu, quả là hình ảnh mê đắm lòng người.
Lúc này đội trưởng Hồ mới bày lương tâm mình ra, khoát tay nói: "Được rồi, được rồi, đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, những lời ngài nói khiến tôi đây dù tâm địa sắt đá cũng muốn rơi lệ. Làm cha người ta quả thực không dễ dàng."
Nhìn đống tài sản vốn thuộc về mình trên bàn, ông chủ Chu cũng muốn rơi lệ. Bởi vậy lão thành khẩn gật đầu biểu thị tán thành lời đội trưởng Hồ.
Đội trưởng Hồ chỉ tay lên bàn nói. "Có lẽ ngài cho rằng những thứ này sẽ rơi vào túi tôi. Kỳ thực ngài cứ ra ngoài hỏi thử xem tôi có phải hạng người ăn hối lộ hay không? Nói thật với ngài, con trai ngài phạm tội rất nặng, bị bắt tại hiện trường. Xe nhà ngài chính là vật chứng. Hai người chết kia đương nhiên phải đền bù trợ cấp, còn hai người bị thương ấy à, là nhân chứng.
Ngài nói xem, có khó xử lý không?"
Ông chủ Chu ôn hòa nói: "Người chết đương nhiên phải đền bù trợ cấp, tiền thuốc men của người bị thương đương nhiên cũng do Chu mỗ bỏ ra. Không dám phiền đội trưởng Hồ lo lắng."
Bên ngoài, lão Trương đã chia tiền cho đám đồng nghiệp, mọi người nhận được phí vất vả nên đương nhiên vui vẻ, rút điếu thuốc lá nhỏ ra hút, đang trò chuyện xem ngày mai đi tìm chị em nào chơi đùa một phen thì thấy cửa phòng làm việc mở ra, ông chủ Chu và đội trưởng Hồ bước ra từ phía trong.
Lúc ông chủ Chu tới, trên người phình phình cộm cộm. Bây giờ, những chỗ phồng cộm trên người đều xẹp xuống, nhìn qua lại tưởng gầy đi. Nhưng gầy đi như thế lại có giá trị, chí ít đã đổi được sự thân thiện từ đội trưởng Hồ.
Đội trưởng Hồ vừa thân thiết đưa lão ra khỏi phòng làm việc, còn vừa thân thiết vỗ vai lão như bạn bè lâu năm, trấn an: "Lệnh công tử tuy uống rượu lái xe có sai một chút, nhưng phu xe kéo cũng không phải không có trách nhiệm. Ban đêm vốn tối tăm u ám, vậy mà phu xe không đi sát vào lề đường, trái lại còn kéo vọt ra giữa đường, dù ai là tài xế cũng không ngờ được.
Gần đây trong thành thường có ăn mày dùng phương pháp ấy để tống tiền lừa bịp người lái ô tô, có khi bây giờ đến phu xe kéo cũng đã đi vào con đường tà đạo này. Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện như thế phát sinh."
Ông chủ Chu nói: "Vậy đêm nay khuyển tử ở đâu?"
Đội trưởng Hồ thầm nghĩ, khi nãy đã nhận rất nhiều tiền mặt vàng bạc lẫn châu báu, chung quy vẫn không tiện để con nuôi tổng trưởng bộ giáo dục qua đêm ở phòng giam. Hắn trầm ngâm chốc lát, cười nói: "Vụ án này không thể kết thúc ngay. Thế nhưng, nếu là bị người ta lừa bịp tống tiền, người chết lẫn bị thương cố ý đâm vào xe hắn, vậy thì tính chất vụ án lại bất đồng.
Theo tôi thấy thì có thể nộp tiền bảo lãnh."
Đội trưởng Hồ biết, chỉ sợ lúc này trên người ông chủ Chu đã chẳng còn dư tiền mặt, vì vậy hắn chẳng nói số tiền bảo lãnh là bao nhiêu, xoay người chỉ vào một thuộc hạ, nói: "Lão Trương, cậu thả thằng nhóc Chu gia kia ra đi, giao hắn cho cha hắn."
Lão Trương thầm hiểu tối nay đội trưởng đã buôn bán lãi lời to, cho nên nói chuyện mới sảng khoái như thế. Bản thân hắn cũng nhận được thứ tốt, đương nhiên hành động cũng chẳng do dự, đáp một tiếng, kêu một đồng nghiệp đi về phía sau. Chốc lát sau đã đưa nghi phạm vụ án đâm xe ra ngoài.
Khắp người nghi phạm tản ra mùi rượu khó ngửi, hắn vẫn ngủ say, song hai tên tuần cảnh nhờ hắn mà nhận được một khoản thu nhập nên không oán thán nhiều, vẫn nâng cái gã nặng trịch này ra ngoài.
Ông chủ Chu thấy con trai xem như đã thở phào được một tiếng, nghe hắn khò khè ngáy rung trời ngủ ngon lành, thế nhưng lại hại mình vất vả cả buổi tối, dâng hết một khoản tiền lớn, lão lại hận không thể đạp hắn hai cái. Trong lòng bao cảm xúc không thể diễn tả bỗng nhiên bên ngoài vang "rầm" một tiếng, trong đêm khuya thanh tĩnh, âm thanh đó khiến người ta sợ hãi run rẩy.
Tiếp theo là âm thanh ồn ào lách cách ầm ầm, thêm cả rất nhiều tiếng bước chân hỗn loạn, có người hô: "Chính là chỗ này!"
Cửa cục cảnh sát hơi huyên náo, một đoàn binh sĩ rầm rập xong vào, cầm súng trong tay, bộ dạng hung thần ác sát.
Đội trưởng Hồ lấy làm kinh hãi, vội hỏi: "Sao vậy? Sao vậy? Các huynh đệ, có chuyện gì hãy để từ từ."
Lời còn chưa dứt, binh sĩ ở giữa tản ra tạo thành một con đường, lập tức có tiếng bốt chạm đất "cộp cộp" vang lên, một người đàn ông mặc quân phục từ phía sau tiến tới, hỏi: "Ai là quản sự ở đây?"
Bộ dạng người vừa xuất hiện càng khiến mọi người hoảng sợ, hốc mắt bên trái không có tròng mắt, gương mặt thì từ tai đến gò má có một vết sẹo to, mũi bị khoét hơn phân nửa, nếu ban đêm đi đường nhìn thấy sợ rằng sẽ tưởng là vừa bò ra từ điện Diêm La.
Vị quan quân mặt mày đáng sợ này hiển nhiên là Khương sư trưởng địa vị rất cao trong quân Quảng Đông.
Người ở đồn cảnh sát bình thường vẫn hay hô quát dân chúng, thấy súng thật đạn thật lại chẳng dám nhúc nhích, trong mắt ai cũng hiện vẻ sợ hãi.
Giọng đội trưởng Hồ so với bình thường nhỏ đi rất nhiều, lưng hơi khom, hồi đáp: "Tôi chính là quản sự nơi này, họ Hồ, là đội trưởng đội lính tuần đồn cảnh sát số ba của thủ đô. Chẳng biết vị trưởng quan đây xưng hô thế nào?"
(Nguyên văn đội trưởng Hồ xưng là "bỉ tính Hồ", là cách xưng họ khiêm tốn)
Khương sư trưởng đưa ngang mắt một cái: "Ông mày là sư trưởng sư đoàn bảy thuộc quân Quảng Đông, họ Khương. Ông hỏi mày, phạm nhân lái xe đâm chết người ở đại lộ Thành Đông có phải ở chỗ mày không?"
Đội trưởng Hồ nói: "Vụ án này… vụ án này phức tạp, hiện chưa có kết luận. Về phần phạm nhân…"
Khương sư trưởng nói: "Cái rắm! Rõ ràng ông mày nhận được tin bắt người lái ô tô tại trận, là một tên say rượu." Đang nói, một tên lính quèn cạnh hắn ghé sát miệng bên tai hắn lẩm bẩm một câu.
Hóa ra Khương sư trưởng bị thương ở chiến trường, mũi bị khoét một nửa, đến khứu giác cũng không nhạy bén, tất cả đám binh lính thủ hạ đều ngửi được mùi rượu, chỉ có hắn không ngửi thấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!