Chương 31: Part 2

Một đêm này, đương nhiên chính là đêm thắng lợi của Bạch Tuyết Lam, nhưng mà, cũng là đêm ác mộng của kẻ còn lại.

Kẻ còn lại ấy chính là ông chủ Chu đã từng cùng Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong đánh bài chung một bàn.

Ông chủ Chu ôm dì nhỏ yểu điệu nuột nà ở trong chăn, đang mơ cảnh mở thêm ba cửa hàng mới, khách đến như mây, bỗng bị tiếng đập cửa thùng thùng làm giật mình tỉnh giấc nên cực kỳ khó chịu.

Lão dời giường, lục lọi một sợi dây phía sau đầu giường, kéo xuống, mở đèn điện trong phòng, lại nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ đã nghiêng quá mười hai giờ, lão càng bất mãn, trầm giọng hỏi người ngoài cửa: "Trời sập à? Hơn mười hai giờ rồi, chuyện gì mà không để mai nói được?"

Giọng Chu quản gia ở phía ngoài lộ vẻ lo lắng: "Lão gia, đúng là sập rồi! Đồn cảnh sát gọi điện thoại tới, nói là thiếu gia lại đâm chết người ngoài đường!"

Ông chủ Chu vừa nghe vậy lập tức cả kinh ai u một tiếng, chưa kịp xỏ giày đã chân trần chạy đi mở cửa.

Ông chủ Chu hỏi: "Ông không nghe nhầm đấy chứ?"

Quản gia vội la lên. "Chuyện thế này sao có thể nghe nhầm được? Không tin thì ngài xem đi, tôi nhận điện thoại xong, đến giờ tay vẫn còn run nữa." Quản gia thuật lại lời người bên đồn cảnh sát nói một lần, cảnh vật trước mắt ông chủ Chu nhất thời biến thành màu đen, thiếu chút nữa ngay cả đứng cũng không vững.

Giọng quản gia càng thêm khẩn trương, gọi vào: "Lão gia! Lão gia! Ngài cần phải bình tĩnh!"

Ông chủ Chu trừng mắt thở hổn hển một khắc mới tỉnh táo, lẩm bẩm nói: "Nghiệt tử… nghiệt tử… Cái mạng già này của tôi sớm muộn gì cũng chôn vùi trong tay nó. Cứ để nó chịu báo ứng đi, tội gì phải khiến cho lão già tôi đây hãi hùng chứ hả?"

Dù ngoài miệng nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng dẫu sao dưới gối cũng chỉ có một mụn con trai, lão vừa mắng vừa vội vàng thay quần áo ra ngoài, lại sai quan gia nhanh gọi tài xế, chuẩn bị xe hơi đến đồn cảnh sát.

Quản gia chìa tay nói: "Lão gia, để thiếu gia lái ô tô nên mới gặp họa. Ô tô nhà chúng ta giờ đang bị giữ làm vật chứng đó."

Ông chủ Chu dậm chân nói: "Đồ ngu! Không có ô tô thì không thể gọi xe kéo à? Ông định bảo tôi hơn nửa đêm hồn siêu phách lạc đi tới đồn cảnh sát chắc?"

Quản gia không phải người lanh trí, bị ông chủ Chu nhắc nhở mới vội đi tìm xe kéo. Thế nhưng quá nửa đêm thì đi đâu tìm xe kéo? Lúc lâu sau quản gia mới tìm được một chiếc xe kéo vừa cũ vừa nát ở góc đường, gọi phu xe tỉnh lại, cắn răng cho hắn gấp ba số tiền, hắn mới chịu kéo chuyến xe này.

Ông chủ Chu thay xong quần áo vội vàng an vị trên xe, thúc giục phu xe chạy đi.

Làm cha mẹ, đột nhiên nghe con trai mình đâm chết người sẽ luôn lo lắng khẩn trương. Mặc dù ông chủ Chu cũng là người thường, nhưng thứ nhất: dù sao lão cũng là người làm ăn lớn, từng gặp qua nhiều người tai to mặt lớn. Thứ hai: thật ra lão đã có kinh nghiệm với những chuyện tương tự.

Bởi vậy, trên đoạn đường từ Chu gia đến đồn cảnh sát, lão ngồi trên xe kéo rung lắc, gió đêm phất lên mặt khiến trái tim nhảy bình bịch hỗn loạn dần bình tĩnh lại, không khỏi suy nghĩ biện pháp xử lý. Trong mắt thương nhân, thời đại này, nguyên do khiến người ta vất vả chẳng phải là tiền hay sao? Chỉ cần mình bằng lòng chi tiền, chắc hẳn quẻ Khảm này có thể giải quyết được.

Bởi nghĩ như vậy nên khi tới trước cửa chính cục cảnh sát làm việc ngày đêm kia, tâm lý lão đã có ba phần chắc chắn.

(Quẻ khảm: Quẻ hung hiểm, gập ghềnh trắc trở.)

Thời điểm này, trên đường chẳng thấy bóng người, trước đồn cảnh sát chỉ có chiếc bóng đèn tròn treo trên cao lắc la lắc lư, nom cực kỳ quạnh quẽ.

Ông chủ Chu xuống xe kéo, lấy lại bình tĩnh mới cất bước vào trong. Một chiếc bàn gỗ dài không mới không cũ được đặt ngang gần cửa, vài thứ "đồ chơi" linh tinh bị vứt lung tung trên bàn, một cây gậy tuần cảnh bằng gỗ sơn đen được đặt phía trên.

Một người trung niên mặc cảnh phục đang ngồi trước bàn xào bài, nghe có người tiến vào vẫn chẳng ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: "Bây giờ không giải quyết công vụ, có việc thì ngày mai hãy tới."

Ông chủ Chu đến gần, thấp giọng nói: "Ông tổng, tôi nhận được điện thoại của đồn cảnh sát nên chạy tới. Giờ đã hơn nửa đêm rồi, ngài còn bận rộn gì nữa vậy? Chúng tôi là dân đen, được ông tổng bảo vệ, thấy ông tổng vất vả cần cù công vụ như vậy, đúng là cảm phục từ tận đáy lòng."

Lão vừa nói cảm phục vừa dần tiến gần đến bàn gỗ dài, khom người, rút một xấp gì đó trong tay áo ra, động tác lặng lẽ nhét qua khá chuyên nghiệp đẹp mắt, mỉm cười với người nọ.

Gã tuần cảnh chợt cảm thấy trong tay xuất hiện thêm thứ gì đó, bọn họ đã quá quen chuyện thế này, không cần cúi đầu, chỉ cần nắm trong tay áng chừng một chút đã biết chính xác đó là một cuộn tiền mặt, trong lòng cho rằng khách nửa đêm đến thăm thế này thực sự khó kiếm nên ngoài mặt đã thân thiện hơn nhiều, nói với ông chủ Chu: "Bảo vệ trị an thủ đô là trách nhiệm của đồn cảnh sát chúng tôi, bằng không chính phủ nuôi những người như chúng tôi làm gì?

Dẫu vậy, tôi vẫn không thích nghe người khác gọi là ông tổng, người ở đây gọi tôi là lão Trương, ngài cũng gọi tôi như vậy là được. Xin hỏi quý tính của ngài là gì? Hơn nửa đêm tới đây làm gì? Ai đánh điện thoại gọi ngài đến?"

Ông chủ Chu vừa mới nói "Tôi họ Chu", gã tuần cảnh được gọi là lão Trương lập tức ôi cha một tiếng, đứng lên nói: "Tôi biết rồi, là vụ trọng án lái xe đâm chết người, chẳng trách ngài lại chạy tới vào giờ này. Gã trẻ tuổi đâm chết người kia nghe nói cũng họ Chu, là gì của ngài?"

Ông chủ Chu đáp: "Là con tôi."

Lão Trương trầm mặc một hồi, nói: "Đội trưởng chúng tôi giờ còn đang điều tra ở hiện trường chưa trở về. Ngài tạm thời qua bên kia chờ đi." Vừa nói vừa hất cằm về phía bên phải.

Sao ông chủ Chu có thể an tầm ngồi chờ vào giờ phút này cho được, may mà lúc lão vội vã rời khỏi nhà đã lường trước phải vung tiền, đêm khuya không thể tới ngân hàng rút tiền nên đã đem hết tiền mặt có thể tìm thấy trong nhà cùng hai thỏi vàng, cộng thêm cả trang sức trong hộp châu báu của dì nhỏ nhét sạch lên người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!