Chương 30: Part 1

Đêm, Bạch Tuyết Lam xong chuyện trở lại bệnh viện, đến trước cửa phòng bệnh, hắn chưa vội vào mà gọi y tá chăm sóc ra hành lang hỏi: "Bây giờ thế nào?"

Mấy ngày nay ở trong bệnh viện, các y tá coi như đã biết hải quan tổng trưởng, biết tính tình vị đại nhân vật này có liên quan chặt chẽ đến vị trong phòng bệnh, vị ấy có chỗ nào không khỏe thì vị này sẽ giận dữ, hung ác độc địa như muốn ăn thịt người; ngày nào vị kia đỡ hơn thì có thể sẽ nhận được rất nhiều tiền thưởng từ vị này.

Cho nên trong lòng y tá liền vui vẻ, cười khẽ, nhỏ giọng nói: "Bệnh nhân khỏe hơn nhiều, khoảng bảy tám giờ đã tỉnh lại một lần, ăn hai bát cháo, giờ ngủ lại rồi. Bác sĩ qua thăm khám hai lần còn nói là kỳ tích nữa, ai ngờ lúc trước bệnh đến mức đó mà chớp mắt đã phục hồi. Đúng rồi, bệnh nhân còn hỏi ngài đi đâu nữa."

Bạch Tuyết Lam nghe Tuyên Hoài Phong tỉnh lại, còn ăn uống được nên cũng thả lỏng được hơn phân nửa. Lại nghe Tuyên Hoài Phong hỏi đến mình, vậy nhất định tinh thần đã tỉnh táo không ít, hắn càng thêm hài lòng. Quả nhiên móc hai tờ tiền mặt trong túi ra, chẳng quan tâm mệnh giá thế nào đã thưởng cho y tá.

Hắn vào phòng bệnh, vì sợ quấy rầy giấc ngủ Tuyên Hoài Phong nên không bật đèn điện, nương ánh trăng ngoài cửa sổ đi tới bên giường, cúi đầu quan sát gương mặt tuấn mỹ lại hơi tiều tụy đang say ngủ ấy, không biết là do tâm lý hay sự thực là vậy, hắn thực sự cảm thấy sắc mặt Tuyên Hoài Phong so với lúc mê man hồi sáng đã tốt hơn nhiều, hô hấp cũng bình ổn.

Hắn đặt một tay lên trán Tuyên Hoài Phong kiểm tra nhiệt độ, nhiệt độ đã hạ xuống, gương mặt không khỏi lộ nụ cười mỉm vui mừng.

Đột nhiên, Bạch Tuyết Lam phát hiện thứ ánh sáng trong suốt gì đó lóe lên trong màn đêm đen kịt, tựa như hai viên hắc bảo thạch lóng lánh xinh đẹp phản xạ ánh sáng. Hắn tập trung nhìn lại, hóa ra Tuyên Hoài Phong vừa mở mắt, đang nhìn mình.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em sao vậy? Chưa ngủ hay tại anh đánh thức em?"

Tuyên Hoài Phong không trả lời câu hỏi của hắn, trái lại còn hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Chẳng phải em không muốn anh ở lâu trong phòng bệnh hay sao? Anh đi dạo trong bệnh viện một vòng để giải sầu."

Tuyên Hoài Phong nói: "Lại nói dối. Lúc người ta đi ngủ, anh lại ra ngoài giải sầu? Anh xem xem bây giờ mấy giờ rồi."

Thế nhưng Bạch Tuyết Lam không sợ y truy hỏi mình, y càng truy hỏi chứng tỏ cả cơ thể lẫn tinh thần đã ngày càng khá lên. Bạch Tuyết Lam cười cười, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt Tuyên Hoài Phong, nghiêng người ngồi xuống mép giường. "Khuya thế này rồi mà em chưa ngủ, chẳng lẽ không mệt sao?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Cả ngày trời, hơn nửa thời gian em đã nằm trên giường, bây giờ tỉnh lại còn tỉnh táo hơn ban ngày, thực sự không ngủ được. Anh mệt không? Nếu anh mệt thì đi ngủ luôn đi. Nếu anh không mệt… Em hồ đồ mất rồi, anh không nằm trên giường cả ngày như em, đến giờ này chắc mệt lắm rồi. Mau ngủ một giấc đi."

Bạch Tuyết Lam thấy đôi mắt trong suốt của y sáng trong bóng tối, quả nhiên trông rất có tinh thần, vậy sao đành bỏ y qua một bên mà đi gặp Chu Công, cười nói: "Nếu anh không ngủ, em định làm gì?"

(Gặp Chu Công: Chỉ việc đi ngủ)

Tuyên Hoài Phong nói: "Trong phòng tối lắm, sao anh không bật đèn?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh nghĩ em đang ngủ, sợ đánh thức em."

Hắn đi về đầu giường bên kia bật công tắc đèn lên, phòng bệnh lập tức sáng trưng, ánh sang chiếu lên bức tường cùng khăn trải giường trắng như tuyết.

Lúc này Tuyên Hoài Phong mới thấy rõ trên người Bạch Tuyết Lam không mặc âu phục, cũng không mặc áo dài, mà là một bộ áo ngắn không phải màu trắng cũng chẳng phải màu xám, y quan sát hắn một lúc mới nói: "Em chỉ biết anh không phải kiểu người nửa đêm đi giải sầu. Trang phục thế này là giả dạng đi đâu đó hay là làm cường đạo bắn lén người đây?"

Bạch Tuyết Lam biết y ám chỉ việc lần trước mình nương cớ khai trương viện cai nghiện để bắn lén Triển Lộ Chiêu, khóe miệng hơi nhếch lên. "Cho dù bắn lén cũng là trừ hại cho dân."

Hắn vừa đi đến bên giường vừa cởi nút áo ngắn, đến trước giường, tiện tay cởi áo ngắn ra, vội vàng leo lên giường, ghé sát vào vuốt ve Tuyên Hoài Phong.

Bạch Tuyết Lam nằm nghiêng, một tay chống lên ra giường nâng đầu, ghé bên tai Tuyên Hoài Phong thổi khí. "Chúng ta nói chuyện cả đêm nhé, thế nào?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Em thấy tâm trạng anh tốt đấy chứ."

Bạch Tuyết Lam nói: "Thấy em khỏe mạnh, đương nhiên tâm trạng anh phải tốt rồi."

Tuyên Hoài Phong cất tiếng: "Em muốn hỏi anh một việc."

Bạch Tuyết Lam. "Muốn hỏi gì?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tấm ảnh dưới gối em đâu rồi?"

Bạch Tuyết Lam ngẩn ra, trên mặt lộ nụ cười quyến rũ, lười biếng đưa một tay từ từ mân theo đường nét cần cổ Tuyên Hoài Phong.

Trong lòng nghĩ, việc trưa nay Triển Lộ Chiêu tới, nếu có thể giấu giếm thì đương nhiên giấu giếm vẫn tốt, Hoài Phong biết được tình hình thực tế sẽ khó tránh tức giận. Cậu ấy đang dưỡng bệnh.

Thế nhưng, người yêu của hắn không phải kẻ khù khờ, nếu đã nghi ngờ, biết đâu nhân lúc hắn không ở đây đã hỏi dò đám hộ binh. Đúng là mình đã sơ sót, hôm nay chỉ nghĩ đến việc xử lý Khương ngự y, đi quá vội vàng nên chưa dặn dò hộ binh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!