Nửa đêm nửa hôm, Niên Lượng Phú ngồi ô tô chạy tới phía bắc bến tàu, nơi hải quan giam giữ đội thuyền.
Hắn là xử trưởng phụ trách việc tra xét của hải quan, luận về chức trách thì thường xuyên phải lui tới nơi này, đương nhiên sẽ có quyền uy tương đối lớn ở đây. Từ lúc hắn ngồi xe đến nơi, đám người giữ cổng đều đã nhận ra, nghe tiếng kèn đồng vang lên liền vội vàng mở rộng cửa cho ô tô của hắn, cười nói: "Niên xử trưởng, trễ thế này còn xử lý công vụ sao?"
Niên Lượng Phú nào có tâm tư hàn huyên với kẻ không liên quan, lạnh mặt ngẩng đầu hỏi, "Hôm nay bắt giữ một chiếc thuyền gọi là Hồng Phúc Hào, là thuyền của hiệu buôn dương hành Đại Hưng, giờ nó đậu ở đâu?"
(P/S: mấy chương trước Vũ dịch thành thuyền mang tên hiệu Hồng Phúc, từ chương này sửa lại tên nó là Hồng Phúc Hào. Sau này Vũ sẽ sửa lại tên thuyền ở các chương trước đó.)
Người giữ cửa chỉ hướng cho hắn, hắn vội vàng giục tài xế lái xe đến đó.
Leo lên thuyền, đương nhiên vẫn sẽ gặp đám binh lính hải quan phụ trách trông coi lúc trước, Niên Lượng Phú lấy giấy tờ chứng nhận thân phận xử trưởng ra, đám binh lính hiển nhiên chỉ luôn miệng nịnh hót, cũng không dám to gan lớn mật hỏi tại sao nửa đêm hắn lại đến nơi này.
Niên Lượng Phú hỏi qua tình huống từ chỗ bọn họ, biết đã có người tới kiểm tra qua liền lo lắng, không biết họ có tra được thứ không nên tra ra hay không, hắn truy hỏi: "Gã trưởng ban kia tên gì? Bọn họ kiểm tra trong bao lâu? Tra xét những chỗ nào? Có lật tung hàng hóa lên không?"
Thứ gã đầu lĩnh canh giữ kia đang cất trong lòng chính là chiếc đồng hồ nhỏ của Tây Dương, nào dám không giúp người ta che giấu, vội vàng làm bộ thành thật nói, "Giấy chứng nhận tuyệt đối không sai, tôi đã nhìn kỹ rồi, chỉ là không nhớ rõ tên, hình như vị trưởng ban kia họ Đinh. Đây không phải là việc làm cho có lệ thôi sao? Cho nên bọn họ cũng chẳng tra xét gì mấy, nhìn thoáng trên boong tàu một chút, sau đó xuống cầu thang, lấy đèn pin chiếu lung tung vài cái, chỉ có một lúc như thế thôi, làm gì còn thời gian lật tung hàng hóa lên nữa."
Niên Lượng Phú cười lạnh, "Đám các người đúng là phường dối trá, lẽ nào các người tưởng tôi không biết các người đã làm những chuyện hèn hạ bẩn thỉu ra sao chắc? Tôi đã từng nghe tên vị Đinh trưởng ban kia rồi, hắn là loại quen thói mò mẫm chuộc lợi, chờ khi nào rảnh rỗi, tôi phải lập báo cáo sai người điều tra mới được."
Gã đầu lĩnh nọ lúng ta lúng túng, cúi đầu không dám nói nữa.
Niên Lượng Phú cho rằng bọn họ chỉ là ăn được chút lợi ích, mà đây cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, thành ra hắn còn có thể yên tâm trở lại.
Niên Lượng Phú nói: "Nếu đã kiểm tra qua rồi thì không cần tiếp tục giam giữ nữa. Thả hết thuyền viên của người ta ra, cho bọn họ lái thuyền đi."
Gã đầu lĩnh canh giữ lấy làm lạ hỏi: "Đêm nay thả ra luôn sao? Có cần đợi đến ban ngày không?"
Niên Lượng phú nghiêm mặt nói: "Ngày mai còn phải giữ thuyền cần kiểm tra lại nữa, cậu xem cái bến tàu tí tẹo này còn chỗ trống không? Không hiểu thì nói ít thôi."
Hắn là xử trưởng hàng thật giá thật, theo lý thì những việc như giam giữ đội thuyền, tra xét thuyền đều thuộc sự quản lý của hắn.
Gã đầu lĩnh canh giữ sao giám nói không với hắn.
Càng không biết trong nha môn muốn thả đội thuyền bị giam cần phải có công văn gì, phải làm thủ tục gì.
Nhìn sắc mặt Niên Lượng Phú, biết tâm trạng hắn đêm nay rất xấu nên chẳng ai dám phật ý vị nhân vật lớn này, tất cả đều vội vội vàng vàng làm việc theo sự sai phái của hắn, thả hết thuyền viên, lại bảo bọn họ lái thuyền về bến tàu phía tây – bên tàu nơi các đội thuyền buôn chuyên dụng.
Thuyền trưởng không ngờ đêm nay có thể rời đi, mừng đến nỗi liên tục cảm ơn Niên Lượng Phú, lại còn nói lời nịnh nọt.
Niên Lượng Phú bực mình phất tay áo, "Bảo thiếu gia nhà các người trả nhân tình? Lời này sai rồi. Bản xử trưởng trước nay làm việc không luận tình riêng, luôn xử lý theo phép công, các người đã được kiểm tra qua, cho nên tôi mới cho các người đánh thuyền đi. Đừng ở đây cản trở nơi làm việc của chúng tôi nữa. Đi đi, đi đi. Không đi nữa thì sẽ giam tiếp."
Niên Lượng Phú rời thuyền, đứng ở bên bờ nhìn đám thủy thủ trên Hồng Phúc Hào bận bịu một trận, nhổ neo kéo còi thuyền, chậm rãi lái đi. Sau đó hắn mới tự bước lên ô tô.
Nhớ tới Lục Phù Dung đầu kia điện thoại hoảng sợ đến thế, hắn không thể không tới an ủi một phen.
Dù sao cũng đã cãi vã với Tuyên Đại Vân, là chồng, bị chọc tức nên một đêm không trở về nhà cũng đâu phải chuyện gì đáng kể.
Đây là cái kế lưỡng toàn vừa có thể an ủi người đẹp, lại vừa có thể nâng cao địa vị người chồng.
Niên Lượng Phú lập tức căn dặn tài xế, "Đến tiểu công quán."
Đến tiểu công quán, Mạc đại nương – mẹ Lục Phù Dung nghe tiếng còi ô tô liền biết Niên Lượng Phú tới, vội vội vàng vàng chạy ra mở cổng lớn cho hắn.
Niên Lượng Phú thấy bà liền hỏi: "Cô nương nhà bà đã ngủ chưa?"
Mạc đại nương nói, "Ai nha, ngủ thế nào được? Vốn đã ngồi xuống bàn chuẩn bị ăn cơm tối, ai biết bỗng nhiên có cuộc điện thoại gọi tới, con bé đi nhận điện thoại xong lại vội vàng đánh điện thoại cho Niên đại gia ngài. Thế rồi, con bé nói không đói, không muốn ăn cơm. Tôi còn thấy nó khóc. May mà Niên đại gia ngài tới rồi, con bé chỉ nghe lời ngài thôi."
Vừa nói bà vừa đưa Niên Lượng Phú đi vào phía trong.
Niên Lượng Phú nhiễm nhiên đã trở thành nửa chủ nhân ở chốn này, vậy nên hắn chẳng còn gì khách khí, xốc rèm cửa đi thẳng vào phòng Lục Phù Dung, thấy cô ngồi trước gương bàn trang điểm, ngẩn người nắm chiếc lược trong tay, hắn lập tức tiến tới, "Như vậy không tốt đâu, nếu em muốn chải đầu trang điểm thì ngồi soi gương cũng được, tại sao cứ ngồi yên mà ngắm gương vậy chứ? Cẩn thận tâm thần bất ổn đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!