Khương ngự y thầm sợ hãi, biết rằng chuyện lớn tìm lên đầu song lại nghi hoặc khó hiểu. Việc ông tới chỗ này của Thúy Hỉ đã cực kỳ bí mật, hành tung lại che giấu vô cùng công phu, cả việc tồn tại của Thúy Hỉ cũng không hề nhắc đến với ai ở hành quán cơ mà. Tại sao người bên hải quan lại biết được? Vừa nghĩ tới Thúy Hỉ, trong lòng càng hối càng hận. Quân Quảng Đông đã sớm cảnh báo không được tự ý ra ngoài, ông là vì cô bé nên mới cam nguyện mạo hiểm lớn, hôm nay lại rơi phải tình cảnh này.
Xem ra kỹ nữ mười lăm tuổi vẫn là hạng kỹ nữ vô tình!
Thúy Hỉ đứng bên cạnh Bạch Tuyết Lam, cô bé không ngờ thủ hạ Bạch Tuyết Lam lại là người làm việc lưu loát như thế, Khương ngự y vừa vào tới cửa, một chữ chưa kịp thốt đã bị trói chặt. Thấy Khương ngự y oán hận nhìn mình chằm chằm, nghĩ tới thời gian này ông đối xử với mình không tệ nên có chút chột dạ, nhẹ giọng nói với Bạch Tuyết Lam. "Vị gia này, không phải ngài bảo chỉ hỏi ông ấy mấy câu thôi sao?
Tại sao lại chặn miệng ông ấy?"
Khương ngự y vừa nghe cô bé nói vậy liền đột nhiên nghĩ, đúng vậy đúng vậy!
Người hải quan đến đây chẳng qua chỉ muốn toa thuốc cứu mạng, ông mặc dù đầu quân cho quân Quảng Đông, nhưng trên tay nắm được lợi thế, nhìn tình hình này thì tối nay đúng là hữu kinh vô hiểm. Thời thế bây giờ hỗn loạn vô cùng, một tay y thuật của ông chính là lá bùa cứu mạng. Nếu thật sự hết cách, vậy đưa toa thuốc cho hải quan thôi, tất nhiên không thể cho không, gã hải quan tổng trưởng này coi trọng phó quan của gã như vậy, một cái mạng ấy còn có thể dùng để nói điều kiện.
Khương ngự y càng nghĩ càng chắc, dần trấn định lại, chỉ là miệng bị bít khăn không nói được nên lời, đành dùng ánh mắt nói: mong Bạch Tuyết Lam lấy khăn mặt ra, hai bên bàn bạc cho tốt.
Bạch Tuyết Lam đương nhiên nhìn thấy ánh mắt ông nhưng chẳng để ý tới, quay sang mỉm cười với Thúy Hỉ, nói: "Câu hỏi này không nhất định phải dùng miệng trả lời, có rất nhiều biện pháp. Chặn miệng ông ta cũng là vì cô thôi, ngõ này đang trong thời gian làm ăn, bên ngoài người đến người đi, nếu ông ta bỗng nhiên kêu lên, tôi thì không quan tâm, chỉ là sẽ phiền hà đến cô. Cô yên tâm đi, chuyện ở đây để tôi xử lý.
Cô và ma ma cô giúp tôi xong rồi, sáng mai an vị trên tàu hỏa rời khỏi đây, đừng dây dưa với ông ta nữa, biết chưa?"
(Hữu kinh vô hiểm: Bị hoảng sợ nhưng không gặp nguy hiểm)
Thái độ hắn không thể nói là không dịu dàng, kèm theo giọng nói là gương mặt ôn hòa ung dung, nhưng Thúy Hỉ lại bị ánh mắt chậm rãi đảo qua của hắn khiến toàn thân nổi da gà, thâm tâm thầm hiểu người đàn ông sở hữu đôi mắt đẹp này là một nhân vật lợi hại.
Cô bé không dám nói gì nữa, sợ hãi gật đầu.
Bạch Tuyết Lam càng bình thản chỉ một ngón tay: "Cái rương kia cho các người. Tôi nói rồi, tôi chưa bao giờ bạc đãi ai."
Thúy Hỉ đi theo hướng hắn chỉ đến bên giường, quả nhiên thấy bên chân giường đặt một chiếc vali nhỏ. Cô bé nơm nớp lo sợ mở ra, lập tức thấy trong vali đầy tiền mặt màu sắc rực rỡ, bên trên là vài đồng bạc nặng trịch, còn có một phong thư phía trên.
Cô bé mở phong thư, bên trong là hai tờ bìa cứng nho nhỏ, bên trên in rất nhiều chữ, còn in cả sơ đồ.
Bạch Tuyết Lam nhìn thần sắc cô bé cầm hai tờ giấy, biết cô bé không biết chữ bèn nói cho cô bé biết. "Cô không biết thứ này? Đó là hai tớ vé tàu hỏa."
Thúy Hỉ sớm bị vali tiền cùng đồng bạc khiến cho đứng hình, vuốt ve hai tờ vé tàu hỏa, thầm nghĩ mình phải tìm lối thoát. Cô bé vừa mới tròn mười lăm tuổi, sao lại muốn làm cái loại kỹ nữ bị người ta xem thường cả đời này?
Thúy Hỉ nghĩ đến bản thân không lâu trước đây vì hai trăm đồng mà mất đi trinh tiết quý báu cho đàn ông, vốn sau này cũng phải làm cái thứ nghề nghiệp người chẳng ra người này, thế nhưng bây giờ chỉ một buổi tối lại có thể kiếm được số tiền dành cho cả đời mình.
Bạch Tuyết Lam nói: "Tìm một tỉnh thành nhỏ, mua một căn nhà lớn, mua mấy nha đầu, sau đó mua mấy cái cửa hiệu, cuối cùng làm một tiểu thư có tiền có của có thể diện, đừng tiếp tục cái nghề buôn da bán thịt này nữa. Cô nghe xem, chủ ý này của tôi thế nào?"
Thúy Hỉ xoay người lại, quỳ xuống đất cung kính dập đầu với Bạch Tuyết Lam một cái, trong mắt có giọt lệ lăn tăn.
Bạch Tuyết Lam nói: "Người mà tôi yêu, tâm tính cậu ấy thiện lương. Cậu ấy từng vì cứu một cô bé thiếu chút nữa bị bán vào kỹ viện mà tiêu tốn không ít tâm sức, cuối cùng cô bé kia làm ra chuyện thất vọng, nhưng dù sao cũng coi như giải cứu thành công. Đêm nay tôi cũng giải cứu một người, cậu ấy mà biết, đến tám phần mười sẽ rất vui vẻ."
Thúy Hỉ đứng lên, dùng tay áo lau lau mặt, cảm kích nói: "Vị tiểu thư lương thiện kia nhất định vừa đẹp lại vừa hiền hậu, xứng đôi với ngài."
(Ở đây, Thúy Hỉ hiểu lầm Hoài Phong là nữ, do từ cô ấy và cậu ấy phát âm giống nhau.)
Bạch Tuyết Lam im lặng một hồi mới nói: "Tôi hiện đang có việc quan trọng phải làm. Cô cầm vali đưa cho ma ma cô, sau đó ở ngoài kia trông coi mấy gã lính hộ vệ ở phòng khách, tôi không gọi các người, các người không được vào."
Thúy Hỉ nói: "Mấy tên lính hộ vệ kia uống rượu bỏ thuốc mê, đã sớm ngủ say như chết rồi, sao cần tôi với ma ma trông trừng nữa?"
Nói xong, cô bé bèn ngoan ngoãn xách vali đi ra.
Trong lúc bọn họ trò chuyện mấy câu kia, Khương ngự y cũng chẳng nhàn rỗi, ông mặc dù không thể nói chuyện, không thể nhúc nhích, thế nhưng vẫn còn có thể nghe, nghe là nghe thấy cuộc đối thoại giữa Thúy Hỉ và Bạch Tuyết Lam, ánh mắt lại càng chăm chú dõi lên người đàn ông đã trói mình lại.
Người đàn ông kia thực ra chính là Tôn phó quan đổi sang thường phục.
Hắn là người cơ trí, là người hiểu tâm ý Bạch Tuyết Lam nhất, cho nên chẳng chờ Bạch Tuyết Lam căn dặn đã chăm chỉ làm việc, dùng thắt lưng trói tay chân Khương ngự y lên một chiếc ghế, rồi cũng chẳng biết lấy ở đâu ra một chiếc rương nữa.
Chiếc rương không lớn, trên hộp kim loại có viết hai dòng chữ ngoại quốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!