Chương 24: Part 2

Tuyên Hoài Mân ngoan ngoãn đứng dậy khỏi ghế, đến ngồi xuống bên mép giường, vừa đấm chân cho Triển Lộ Chiêu, vừa tìm vài đề tài hắn thích để tán gẫu.

Trong mười câu thì có tới tám chín câu là Tuyên Hoài Mân nói, Triển Lộ Chiêu chỉ thỉnh thoảng đáp một câu. Chung quy hắn vẫn bất an.

Cứ như vậy trải qua hai tiếng đồng hồ, chợt có người gõ cửa phòng bệnh.

Tuyên Hoài Mân gọi một tiếng "vào đi", người bên ngoài đẩy cửa tiến vào, chào bọn họ một cái, hóa ra là gã hộ binh tên Thôi Đại Minh.

Vừa thấy gã, Triển Lộ Chiêu lập tức tỉnh táo. Hắn vốn nằm nghiêng trên người Tuyên Hoài Mân, để Tuyên Hoài Mân bóp vai cho mình, hiện tại lại rất hăng hái ngồi dậy, vai cũng chẳng cần Tuyên Hoài Mân xoa bóp nữa, hỏi gã hộ binh kia: "Nghe được cái gì?"

Thôi Đại Minh báo cáo: "Bạch công quán tầng dưới đưa cơm tới, tình trạng bệnh nhân kia không tồi."

Triển Lộ Chiêu nghe xong báo cáo này thì không khỏi chau mày, hỏi tiếp: "Sao cậu biết tình trạng bệnh nhân không tồi?"

Thôi Đại Minh đáp: "Tôi liên tục theo dõi động tĩnh tầng dưới. Người của Bạch công quán đưa cơm vào phòng bệnh xong, sau đó chắc do người bên trong ăn xong rồi nên lại có người tiến vào thu dọn. Tôi đứng trên cầu thang bên cạnh nghe thấy những người đem hộp thức ăn về có vẻ rất vui, lại nghe bọn họ bàn tán rằng bữa cơm này nịnh bợ tốt, chờ lúc trở về, có lẽ cả đầu bếp lẫn người đưa cơm đều được tổng trưởng thưởng khá nhiều tiền. Bởi vậy tôi mới nghĩ tình trạng bệnh nhân không tồi.

Nếu bất ổn thì sao có thể để cho người ta dùng cơm canh để nịnh bợ? Xem ra, chí ít là ăn uống tốt."

Trong tim Triển Lộ Chiêu có hai cảm giác đang tranh đấu. Thứ nhất: có chút an lòng với căn bệnh của Tuyên Hoài Phong; thứ hai: chính là tức giận vì kế hoạch thất bại.

Sau khi lặng lẽ suy nghĩ, dường như trong hai cảm giác đó, cái sau quan trọng hơn.

Triển Lộ Chiêu vung tay lên, nói với Thôi Đại Minh: "Cậu hỏi thăm tiếp, có động tĩnh gì phải nhanh chóng báo cáo lại. Đi ra ngoài đi. Ra cửa thì mời Khương ngự y vào cho tôi."

Thôi Đại Minh vái một lễ rồi lui xuống.

Chẳng bao lâu sau, Khương ngự y tiến vào phòng bệnh.

Lúc này không có người ngoài, Triển Lộ Chiêu chẳng thèm vòng vo, vừa thấy ông bèn hỏi ngay tắp lự: "Ông nói cậu ta thiếu thuốc của ông tất sẽ xảy ra chuyện. Tại sao đến giờ vẫn chưa có biểu hiện gì, mà người ta còn ăn uống vui vẻ nữa hả?"

Khương ngự y vuốt ria mép, cười tủm tỉm đáp: "Quân trưởng, ngài lo lắng quá rồi. Thuốc là của tôi, chẳng lẽ tôi còn không hiểu? Ngài đợi thêm hai ba tiếng nữa đi, nếu không hiệu nghiệm, tôi còn mặt mũi đứng ở đây sao?"

Có thể nói rằng thái độ của ông hết sức tự tin, khiến Triển Lộ Chiêu không thể không tin.

Triển Lộ Chiêu gật đầu, nửa hỏi nửa uy hiếp. "Nếu như bệnh cậu ấy trở nên nguy cấp, ông chắc chắn có thể bảo vệ tính mạng cậu ấy?"

Khương ngự y nói: "Điểm này thì tôi không dám cam đoan."

Triển Lộ Chiêu chẳng ngờ ông lại dám trả lời như vậy, lập tức cả giận nói: "Trước kia ông cứ luôn nói với tôi là có thể đảm bảo tính mạng cho cậu ấy, bây giờ lại định đùa giỡn với lão tử phỏng?"

Khương ngự y giơ tay lên chặn lời, bộ dạng rất ung dung, vẫn cười nói: "Nếu bàn về y thuật, lão hủ không dám khoe khoang mình cao minh, nhưng còn chưa đến mức làm hại tính mạng cậu ấy. Huống chi một vài triệu chứng trên người bệnh nhân kia cũng là từ tôi. Tuy nhiên, không bột đố gột nên hồ, chuyện sáng sớm nay thì chính quân trưởng cũng đã trải nghiệm rồi đấy.

Rõ ràng có thể chữ cho bệnh nhân, song bệnh nhân lại không muốn nhận trị liệu, vậy thì đó không phải chuyện tôi có thể quản nữa."

Với sự kiêu ngạo của Tuyên Hoài Phong, Triển Lộ Chiêu quả thực vừa yêu lại vừa hận. Hắn cau mày có vẻ đắn đo, thở dài: "Tôi hiểu, cậu ấy không muốn nhận ân huệ của quân Quảng Đông chúng ta, thái độ rất quả quyết."

Khương ngự y nói: "Tình trạng của bệnh nhân sẽ xảy ra biến đổi trong thời gian ngắn nữa thôi, tôi dám đảm bảo điều đó. Nếu xảy ra thay đổi gì mà trị liệu đúng lúc, tất nhiên sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, tôi dám cam đoan việc đó. Hiện nay, việc duy nhất khiến người ta lo lắng là tính tình bệnh nhân quá mạnh mẽ, điều này để sau nói tới. Giờ mà vạn nhất tình trạng trở nên nguy cấp, những người tầng dưới vì thể diện hoặc là vì nguyên nhân khác mà không tới cầu quân trưởng khai ân, vậy phải làm thế nào đây?"

Triển Lộ Chiêu ngẩn ra.

Đâu phải hắn chưa từng nghĩ tới điều đó, song chỉ vì trong lòng hắn đã cho rằng: Vì mạng sống của Tuyên Hoài Phong, Bạch Tuyết Lam nhất định sẽ liều lĩnh. Song ai có thể đảm bảo những chuyện như vậy? Hận thù giữa hải quan và quân Quảng Đông là một tầng, thái độ cự tuyệt của Tuyên Hoài Phong dành Khương ngự y lại là một tầng nữa.

Có hai tầng quan hệ như vậy, muốn nói Bạch Tuyết Lam kiên quyết không giơ cờ hàng với mình… cũng không phải không có khả năng.

Vạn nhất Tuyên Hoài Phong bệnh nặng, Bạch Tuyết Lam lại không đến đầu hàng, vậy kẻ khó xử chính là Triển Lộ Chiêu. Chẳng lẽ thật sự để cho Tuyên Hoài Phong chết trong bệnh viện?

Cứ như vậy, mọi việc vốn đã chắc chắn, nhưng vì quá lo lắng mà dẫn đến một vài vấn đề cần suy nghĩ, và càng suy nghĩ lại càng cảm thấy có khả năng thành sự thật. Triển Lộ Chiêu vốn không phải người lo được lo mất, song bởi vì Khương ngự y nhắc nhở một phen nên tâm trạng hắn cũng bất ổn, một lát sau mới nói: "Hoài Phong rất quật cường, cơ mà chẳng phải họ Bạch kia rất coi trọng cậu ấy sao? Chắc chắn chẳng lý nào để cậu ấy chết.

Tôi tính hắn sẽ không thể không đến năn nỉ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!