Hai người nằm xuống giường, Bạch Tuyết Lam đưa cánh tay phải ra, để Tuyên Hoài Phong tựa đầu lên vai mình, cả hai cùng ngẩng mặt nhìn trần phòng bệnh trắng muốt như tuyết trên đỉnh đầu.
Tuy không nói gì, nhưng ai cũng cảm nhận được niềm vui ngọt ngào, tựa như những bọt bong bóng nhỏ trong suốt xinh xắn nổi lên trong nước có ga vậy
Tuyên Hoài Phong dựa vào người yêu, tâm trạng bình yên, chậm rãi nhắm mắt lại.
Mơ mơ hồ hồ, lơ đãng như đã ngủ quên, rồi chẳng biết qua bao lâu, trái tim y đột nhiên nảy lên một nhịp, thầm nghĩ: Ôi trời, mình lấy cánh tay hắn làm gối đầu mà, ép như thế máu sẽ không lưu thông được, sẽ tê buốt khó chịu.
Bởi suy nghĩ đó, y giùng giằng mở mắt.
Bạch Tuyết Lam đang quay sang ngắm nhìn gương mặt say ngủ của y, thấy y bỗng nhiên nâng mí mắt lên rồi tỉnh dậy, hắn đành phải hỏi: "Sao vậy? Gặp ác mộng sao?"
Tuyên Hoài Phong lắc đầu, tiện tay vuốt gối đầu, nghiêng đầu chuyển dần lên gối.
Bạch Tuyết Lam nói: "Tay anh cứng quá khiến em bị cộm hả?"
Tuyên Hoài Phong cười nhàn nhạt, trả lời hắn: "Cũng không hẳn, thế nhưng gối đầu vẫn thoải mái hơn."
Ban đầu Bạch Tuyết Lam chưa để ý, nhưng sau khi bỗng nhiên cảm nhận được sức nặng đầu Tuyên Hoài Phong rời đi, cánh tay bị gối của hắn đột nhiên dâng lên cảm giác tê buốt đau nhức, là hiện tượng mạch máu bị đè nén đột nhiên lưu thông trở lại.
Hắn bất chợt hiểu ra.
Vừa vui sướng vì người yêu tri kỷ thân thiết, vừa đau lòng vì Tuyên Hoài Phong ngay cả khi bệnh cũng cố sắn sóc mình. Phần tâm ý này của Tuyên Hoài Phong vốn có phần khiến người ta phải tán thán, nhưng cũng khiến người ta thổn thức.
Bởi suy nghĩ nhiều như vậy, nên dù trong đầu có muôn ngàn lời muốn nói, song vẫn chẳng cách nào tìm ra được ngôn từ chuẩn xác để thốt thành câu. Bạch Tuyết Lam đành chôn giấu cảm giác không thốt nổi thành lời ấy vào đáy lòng, sửa sang lại gối đầu cho Tuyên Hoài Phong, xốc chăn mỏng xuống giường, nói: "Anh đi chuẩn bị đồ ăn. Em vẫn không muốn ăn gì à?
Cơ mà vẫn phải ăn chút gì đó mới được."
Tuyên Hoài Phong tỉnh rồi sẽ không muốn ngủ lại nữa, y ngồi dậy đáp: "Trái lại thì có, giờ em đang muốn ăn gì đó đây. Mấy ngày nay đều uống cháo, miệng chẳng có tí hương vị nào hết. Anh kêu họ nấu một bát canh măng tươi đi."
Bạch Tuyết Lam đang đi về cửa phòng định gọi người, nghe được lời này liền vui vẻ phóng khoáng quay trở về bên giường, cúi đầu cười khuyên. "Măng tươi tuy ngon nhưng lại lạnh, không thích với người bị bệnh. Nếu em muốn uống canh, anh sẽ bảo bọn họ nấu canh gà hầm nấm hương, được không?"
Tuyên Hoài Phong không để tâm lắm, gật đầu đáp: "Cũng được."
Bạch Tuyết Lam bèn đích thân gọi điện thoại điểm mấy món, dặn dò phải nhanh.
Dưới sự huấn luyện của Bạch Tuyết Lam, cả đám đầy tớ trai ở Bạch công quán làm việc không dám lề mề một giây, nhất là nghe đến công việc hầu hạ liên quan tới Tuyên phó quan thì càng phải tích cực thực hiện.
Đầu bếp trong công quán nấu thật ngon, xếp cẩn thận vào hộp thức ăn giao cho hộ binh, hộ binh lại lập tức ngồi ô tô riêng đến bệnh viện. Khi đưa vào trong phòng bệnh, canh vẫn còn tỏa hơi nóng.
Mở hộp thức ăn, tầng thứ nhất đặt hai món canh gà nấm hương và cháo nóng mà Bạch Tuyết Lam chỉ định, hai tầng còn lại là đồ ăn nóng và nguội khác nhau.
Hộ binh bày bàn ăn nhỏ bên cạnh mép giường bệnh, từng đĩa một được đặt lên bàn, riêng đồ ăn nóng đã có năm sáu đĩa, chẳng qua mỗi đĩa chỉ lớn chừng bàn tay, số lượng không nhiều lắm.
Tuyên Hoài Phong nhìn hộ binh vẫn đang tiếp tục đưa tay vào hộp mang thức ăn ra ngoài bèn kinh ngạc hỏi: "Rốt cuộc nấu bao nhiêu món mang tới vậy? Không ăn hết được đâu, thật lãng phí."
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Anh nói qua điện thoại là khó có dịp Tuyên phó quan có khẩu vị, phải nấu nhiều món thường ngày ngài ấy muốn ăn, đám đầu bếp vội vàng nịnh bợ ngay. Em cứ việc ăn đi, ăn ngon, lúc về anh sẽ thưởng cho bọn họ. Nào, trước tiên cứ ăn nhiệt tình đã."
Chờ cơm nước dọn xong, hộ binh ra ngoài, Tuyên Hoài Phong ngồi sát mép giường, Bạch Tuyết Lam ngồi trên chiếc ghế bên cạnh mép giường, hai người vừa trò chuyện vừa ăn.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy mấy món mặn nóng hổi quá nhiều mỡ nên gắp chưa được vài miếng liền chuyển qua hẳn đĩa đậu phộng rang trộn đậu phụ khô, ăn kèm với cháo trắng đến khi hết sạch.
Bạch Tuyết Lam lo lắng khi hôm nay y không uống thuốc của Khương ngự y, âm thầm quan sát hồi lâu, nhìn thấy y ăn ngon miệng, không giống người có bệnh mới lành, tinh thần hắn mới thả lỏng được một chút, nói: "Ăn thịt mới có sức được, cho dù em không thích cũng nhắm mắt ăn thêm hai miếng đi, món hầm này rất thanh đạm, lại dễ nhai nữa."
Bạch Tuyết Lam tước vài miếng thịt mềm xuống khỏi xương, dụ dỗ Tuyên Hoài Phong ăn hai miếng, còn nói: "Món bánh tôm viên cà rốt thái sợi này không tồi, em nếm thử nhé?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Em không ăn hết được cả viên bánh đâu, anh đưa nửa phần thừa trên tay anh cho em là được."
Bạch Tuyết Lam liền vươn tay ra phía trước, đưa bánh tôm viên cà rốt thái sợi tới bên mép Tuyên Hoài Phong, để Tuyên Hoài Phong cúi đầu cắn, chậm rãi ăn hết nửa viên bánh ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!