Chương 21: Part 1

Hừng đông ngày tiếp theo, trong phòng bệnh lặng ngắt như tờ tản ra mùi cồn thoang thoảng. Tuyên Hoài Phong nằm trên giường bệnh chưa tỉnh.

Tống Nhâm mở cửa phòng bước tới, nhẹ nhàng đẩy vai Bạch Tuyết Lam đang nằm trên ghế sô pha.

Bạch Tuyết Lam từ từ ngồi dậy, hỏi: "Chuyện gì?"

Tống Nhâm nhỏ giọng đáp, "Vị kia của quân Quảng Đông tới rồi, đang chờ bên ngoài."

Bạch Tuyết Lam dùng ngón tay xoa xoa mi tâm, ánh mắt chuyển về phía bên cửa sổ, trời còn chưa sáng hẳn, rèm cửa sổ rũ xuống để lộ ánh sáng mờ ảo bên ngoài.

Bạch Tuyết Lam nhíu mày nói: "Mới có mấy giờ sáng thôi, bệnh nhân còn đang ngủ. Bảo bọn họ một tiếng nữa quay lại."

Tống Nhâm đáp: "Tôi cũng nói với bọn chúng như vậy rồi, nhưng giọng điệu bọn chúng phách lối lắm, bảo là bây giờ không để bọn họ khám thì sau này đừng mời bọn họ khám nữa. Con mẹ nó chứ, cái đám khốn kiếp này, muốn cho chúng nó một trận quá đi mất."

Bạch Tuyết Lam cười lạnh. "Cậu còn sợ không có cơ hội chiến với chúng? Thôi vậy, cậu đi truyền lời, bảo chờ vài phút nữa, bệnh nhân thay quần áo khác là xong."

Tống Nhâm ra ngoài.

Bạch Tuyết Lam đứng dậy khỏi sô pha, vào trong phòng rửa mặt nhỏ rồi dùng tay vốc nước rửa mặt qua loa.

Trở lại bên cạnh giường bệnh, Bạch Tuyết Lam cúi đầu lại gần ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Tuyên Hoài Phong.

Chẳng ngờ vừa tiến tới, Tuyên Hoài Phong chợt mở mắt ra, chóp mũi hai người cọ vào nhau, thật giống như Bạch Tuyết Lam muốn làm việc xấu lại bị bắt ngay tại trận.

Tuyên Hoài Phong cười yếu ớt hỏi: "Anh lại định làm gì đó?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Cái từ "lại" này… nghe như đang mắng trẻ con vậy."

Tuyên Hoài Phong nói: "Tính anh chẳng phải như trẻ con đấy sao?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Được rồi, anh là trẻ con. Thằng nhóc anh đây muốn chơi trò hôn chào buổi sáng."

Tươi cười hôn một cái lên môi Tuyên Hoài Phong, Bạch Tuyết Lam xoay người đi về phía phòng rửa mặt, rất nhanh sau đó liền bưng một chậu đồng đựng nước ấm tới.

Từ khi ở trong bệnh viện, Tuyên Hoài Phong thường xuyên được hưởng thụ sự hầu hạ của hắn, hiện y chẳng còn nhăn nhó ngượng ngùng như trước nữa, mà đã ngoan ngoãn chấp nhận những hành động đó.

Vừa rửa mặt cho Tuyên Hoài Phong, Bạch Tuyết Lam vừa hỏi: "Tối qua ngủ ngon không?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Ngủ ngon cực kỳ. Cứ như buổi tối đột nhiên ngắn lại vậy, vừa nhắm mắt, mở mắt ra thì trời đã sáng. Vừa vặn thấy anh mở mắt trừng trừng, ghé sát rạt như thế."

Bạch Tuyết Lam nói: "Xem ra bệnh của em đỡ thật rồi."

Tuyên Hoài Phong nói: "Chỉ mong vậy."

Bạch Tuyết Lam nói: "Hôm nay thầy thuốc kia lại tới bắt mạch cho em, phỏng chừng để xem hôm nay dùng phương thuốc gì. Bây giờ ông ấy đang chờ bên ngoài."

Tuyên Hoài Phong thốt lên: "Sao anh không nói sớm? Lề mề mất bao nhiêu thời gian. Không nên để người ta đợi lâu, mau mời vào đi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Gấp cái gì? Em chỉnh lại quần áo một chút đi."

Tuyên Hoài Phong nói: "Đúng rồi, lúc ngủ làm nhăn hết bộ đồng phục bệnh nhân này rồi." Y dùng tay phủi vài cái trên quần áo.

Bạch Tuyết Lam đưa tay qua cài giúp y chiếc cúc áo bị lỏng ra thật cẩn thận, lúc này mới gọi Tống Nhâm để người bên ngoài tiến vào.

Cửa phòng mở ra, Triển Lộ Chiêu nhanh chóng bước chân cướp đường vào trước Khương ngự y.

Tuyên Hoài Phong thấy người này xuất hiện trong phòng bệnh mình lập tức thay đổi sắc mặt, quay đầu hỏi Bạch Tuyết Lam: "Hắn tới làm gì?"

Triển Lộ Chiêu cười làm lành: "Trước kia có chuyện gì thì cứ coi là lỗi của anh. Hôm nay anh toàn tâm toàn ý tới làm người tốt, vị Khương ngự y này là anh đặc biệt mời từ nơi khác đến, bệnh của em ấy, mời ông ấy chữa trị thì cam đoan sẽ nắm chắc trong tay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!