Chương 20: (Vô Đề)

Triển Lộ Chiêu ra khỏi phòng bệnh, tinh thần đám người Tống Nhâm chờ bên ngoài đều căng lên, nhìn hắn chòng chọc.

Khi ở trong phòng bệnh, cơn thèm khát của Triển Lộ Chiêu đã bị câu lên hoàn toàn, người đẹp chưa tới tay khiến ruột gan hắn đã bức bối vô cùng. Lúc đi tới nơi đám người hải quan không nhìn thấy, hắn chợt ngừng bước, quay đầu nói thẳng với Khương ngự y: "Rốt cuộc phải làm thế nào? Có thể chữa trị không? Tên quỷ tây dương Charts kia dám nói không có gì đáng lo, sao tôi lại thấy cậu ấy sắp không trụ nổi nữa rồi?

Lão tử nói trước, nếu cái trò dùng độc lừa bịp này không linh nghiệm mà còn hại chết người này, vậy cứ phàm kẻ nào liên quan, lão tử sẽ tóm cả đám đến lột da, treo ở cửa thành!"

Khương ngự y nói: "Quân trưởng yên tâm, ai dám làm bừa với người trong tâm khảm của quân trưởng cơ chứ? Độc này là do lão phu dày công bào chế, người nào ăn vào sẽ còn dư chút hơi tàn, nhưng chỉ cần uống thang thuốc độc nhất vô nhị do lão hủ điều chế, vậy đảm bảo thuốc đến bệnh tan. Tuy nhiên, tôi vừa kiểm tra mạch của người nọ, phát hiện phổi cậu ta còn có dấu hiệu tổn thương khác nữa, cho dù giải được độc rồi vẫn còn phải tĩnh dưỡng một thời gian."

Triển Lộ Chiêu thấy ông nói khá chắc chắn nên thoáng an lòng, đáp: "Vậy trông cậy hết vào ông. Sắc thuốc nhanh lên, đừng kéo dài làm hỏng việc."

Khương ngự y đáp: "Việc này dễ. Lão hủ đã bắt mạch, giờ sẽ thêm hai vị thuốc bổ phổi vào toa thuốc đã lên sẵn."

Bàn bạc xong xuôi, Triển Lộ Chiêu nghĩ tới vết bớt hình bươm bướm câu hồn đoạt phách vừa thấy trong phòng bệnh, hình ảnh ấy vừa in vào tâm trí liền không cách nào quên nổi, dù chỉ một giây.

Triển Lộ Chiêu hỏi: "Thuốc kia phải uống mấy lần? Việc kiểm tra thân thể chỉ cần một lần là ổn, hay mỗi ngày đều phải kiểm tra tình hình?"

Khương ngự y là kẻ lão luyện, sao lại không nghe ra ý Triển Lộ Chiêu, ông liền cười đáp: "Thuốc này phải uống trong một tháng. Để cẩn thận hơn thì mỗi ngày đều phải bắt mạch mới tốt, bệnh trạng bên ngoài cơ thể cũng cần phải chú ý. Chỉ có thể nhọc quân trưởng khổ cực một chút thôi."

Triển Lộ Chiêu nói: "Bệnh trạng bên ngoài cơ thể gì cơ? À, ông nói là nhìn cơ thể chứ gì. Vậy quá tốt, không khổ cực. Mỗi ngày tôi sẽ cùng đến với ông, có tình trạng gì còn biết sớm. Hừ, ông đúng là người biết làm việc đấy. Tôi được toại nguyện rồi thì cũng không thể thiếu ông một phần tạ lễ hậu hĩnh đâu."

Nói xong liền hớn hở quay trở về phòng bệnh của mình.

Tuyên Hoài Mân biết Triển Lộ Chiêu tới chỗ Tuyên Hoài Phong, trong lòng cực kỳ khó chịu, thấy gã tươi cười trở về, đã vậy còn ngâm nga tiểu khúc, Tuyên Hoài Mân càng bực bội, nhưng lại không dám thể hiện trên mặt, sợ rằng quét mất hưng trí của Triển Lộ Chiêu, chọc Triển Lộ Chiêu chán ghét.

Bởi vậy hắn đành rầu rĩ ngồi yên.

Triển Lộ Chiêu vắt chân nằm ngửa mặt trên giường bệnh, quay đầu hỏi: "Này, cậu ngồi trong góc làm gì? Mất hết cả thần hồn thế kia kìa."

Tuyên Hoài Mân đứng dậy hỏi: "Anh có việc gì muốn tôi làm hử? Triển tư lệnh nói, anh bị bệnh, rất nhiều việc tôi không cần quan tâm, tất cả đều giao cho Trương phó quan."

Triển Lộ Chiêu cười nói: "Bây giờ đã biết là không có tôi thì cậu chẳng là cái thá gì chưa? Xem cậu xem, cả ngày đều dựng thẳng đuôi lên trời."

Tuyên Hoài Mân đâu phải kẻ không biết xấu hổ, hắn cãi: "Tôi dựng thẳng đuôi lên trời khi nào?"

Triển Lộ Chiêu nói: "Ngày trước ấy, lúc ông bố làm tư lệnh của cậu còn chưa chết, cậu nhớ lại xem có phải cái đuôi của cậu chỉa rất cao không? Còn bắt lão tử cõng cậu đi suốt mười dặm đường nữa."

Tuyên Hoài Mân nói: "Đấy là tôi ra ngoài bị quẹo chân, lại không tìm được xe. Hơn nữa, có phải tôi sai anh cõng tôi đâu, không phải tự anh muốn cõng à? Hôm nay trái lại tôi còn thành kẻ phạm tội. Hừ, anh cũng không nhớ ngày đó à? Lúc anh làm hộ binh, tôi là công tử nhà tư lệnh, tôi đối đãi với anh ra sao? Tôi chưa từng nói nặng với anh một câu."

Triển Lộ Chiêu nói: "Khai thật đi, khi đó cậu đã ngắm trúng lão tử, nghĩ làm thế nào leo lên được giường của lão tử, đúng chưa?"

Tuyên Hoài Mân nhớ lại quá khứ, quả thật khi đó hắn có chút thèm muốn Triển Lộ Chiêu. Không cách nào nhịn cười nổi, gương mặt xám đen nhăn nhíu chợt biến thành đóa hoa trắng nõn.

Triển Lộ Chiêu nói: "Nhìn xem, thừa nhận rồi đấy. Lão tử chấp nhận cậu đã không tồi rồi, còn cả ngày ra vẻ với lão tử. Đến đây."

Tuyên Hoài Mân hỏi: "Đến đấy làm gì?"

Triển Lộ Chiêu hừ nói: "Cái tên điếm con này, giờ còn làm trò nữa. Gọi cậu qua thì cứ qua đây, lắm mồm làm gì?"

Tuyên Hoài Mân thật sự bước qua, ngoan ngoãn cởi quần áo, leo lên giường.

Chỉ chốc lát sau đã bị Triển Lộ Chiêu xoa nắn đến mềm nhũn cả người, từng tiếng hừ hừ nũng nịu trào ra khỏi mũi.

Bỗng nhiên nhận thấy cảm giác là lạ trên lưng, Tuyên Hoài Mân ngoái cổ nhìn ra sau, thở gấp hỏi: "Anh cầm cái gì trên tay thế? Làm chuyện này… anh cầm bút máy trên tay… làm cái gì?"

Triển Lộ Chiêu cất tiếng: "Nói vớ vẩn vừa vừa thôi. Lão tử thích trò này đấy. Nhóc đê tiện kia, đừng có lắc mông nữa, lão tử vẫn chưa vẽ xong."

So trái so phải, hắn vẽ một con bướm méo mó lên eo Tuyên Hoài Mân.

Nhìn ngắm một phen mới hài lòng gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!