Đám người bên hải quan đã lấy được mấy chiếc hộp giấy trong kho hàng chuyên chở của chiếc thuyền hiệu Hồng Phúc.
Mở ra xem, bên trong tất cả những chiếc hộp đó đều đựng đầy bạch phiến dạng bột.
Một tổ viên theo tới xem ra là người có kinh nghiệm nhanh nhẹn chấm một chút đưa lên đầu lưỡi nếm thử, sau đó nhổ nhẹ một cái xuống mặt đất bên cạnh, thấp giọng nói, "Là hàng thật, rất nguyên chất."
Tôn phó quan cũng than thở, "Những người này thực quá càn rỡ. Thứ hàng hóa này… chẳng biết tổng số vận chuyển vào sẽ hại chết bao nhiêu quốc dân nữa. Đáng chết!"
Bạch Tuyết Lam nhìn thì như đang chăm chú quan sát chiếc rương, nhưng kỳ thực tâm tư của hắn chưa hề rời khỏi Tuyên Hoài Phong lấy nửa điểm.
Trong kho hàng chuyên chở rất tối, ngoại trừ ngọn đèn mờ nhạt gần như vô dụng được treo phía xa bên ngoài, thì đều phải dựa vào ánh sáng từ mấy chiếc đèn pin trong tay bọn họ.
Ánh sáng từ đèn pin chiếu ra là màu trắng, nó đan xen tập trung lên những chiếc hộp giấy trong rương. Nửa bên mặt Tuyên Hoài Phong chìm trong bóng tối, nửa bên mặt còn lại dát ánh sáng của chiếc đèn pin trong tay tựa như được điêu khắc từ băng đá, trắng bệch như tuyết.
Thần sắc trên gương mặt đó, ngoài kinh ngạc phẫn nộ còn mang theo sự bi thương sâu sắc.
Giống như những thứ y vô cùng quý trọng đã bị vấy bẩn tột cùng.
Bạch Tuyết Lam cố ý dẫn Tuyên Hoài Phong tới, để y tự mình chứng kiến chuyện tốt Lâm Kỳ Tuấn đã làm, đương nhiên là do trong lòng đang che giấu một vài suy nghĩ tư lợi không thể cho ai biết. Tóm lại, hắn phải đánh cho vị trí của tên tình địch Lâm Kỳ Tuấn trong lòng Tuyên Hoài Phong nát đến độ vạn kiếp bất phục.
Lúc này, thấy Tuyên Hoài Phong thất vọng khổ sở như vậy lại khiến hắn đau lòng, bất giác hối hận vì hành vi tư lợi của mình.
Trong mắt Bạch Tuyết Lam hiện lên sự áy náy, hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tuyên Hoài Phong.
Trong lòng Tuyên Hoài Phong đang cuồn cuộn sóng gió, thình lình bị người ta đụng phải, thân thể y bất giác run lên.
Nhìn cảnh đó, Bạch Tuyết Lam lại càng cảm thấy mình là một tên vô liêm sỉ, hắn ghé sát bên tai y, thấp giọng hỏi: "Hoài Phong, chuyện này… em thấy nên xử lí thế nào?"
Giọng nói thể hiện rất rõ rằng hắn sẽ nghe theo ý kiến của y.
Trước nay Tuyên Hoài Phong luôn hiểu tâm bệnh của Bạch Tuyết Lam, giờ việc công và việc tư lẫn lộn thế này… đại khái là do Bạch Tuyết Lam băn khoăn về suy nghĩ của y.
Song đó chính là điều mà Tuyên Hoài Phong không hi vọng nó sẽ xảy ra nhất.
Nhìn chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực kia, mặc dù bản thân vừa kinh ngạc vừa buồn bã, nhưng nhắc đến công sự, y lại chẳng do dự lấy nửa phần, lập tức trả lời: "Anh là tổng trưởng, anh cảm thấy nên làm thế nào thì làm thế ấy. Em sẽ chỉ hành động theo lời anh nói."
Bạch Tuyết Lam rất kính nể sự ngay thẳng dứt khoát của y, giọng nói cũng nhu hòa thêm hai phần, "Anh chỉ sợ làm theo theo lời anh nói sẽ khiến em muốn phản đối. Cho nên vẫn phải hỏi ý kiến em trước."
Tuyên Hoài Phong suy nghĩ, chắc chắn Bạch Tuyết Lam sẽ phải giải xử lý việc của hiệu buôn dương hành Đại Hưng, cứ như vậy, đừng nói là hiệu buôn dương hành Đại Hưng, mà ngay cả vị thiếu gia là Lâm Kỳ Tuấn… chỉ sợ cũng chẳng thể dùng tiền để giải quyết, ắt sẽ gặp phải họa tù tội.
Bạch Tuyết Lam liên tục hỏi như vậy là lo mình xin nể tình hộ Lâm Kỳ Tuấn.
Nhưng sao mình có thể không phân biệt công tư như vậy được?
Lẽ nào Tuyên Hoài Phong mình lại không thể phân biệt phải trái trắng đen mà bao che kẻ buôn lậu thuốc phiện, bao che hành vi phạm tội độc hại người trong nước?
Tuyên Hoài Phong nhất thời gấp đến độ mặt đỏ tới mang tai, muốn biện giản cho mình vài câu, nhưng vì đang ở trước mặt nhiều người nên y chẳng thể nói nên lời, đành phải nhìn gương mặt Bạch Tuyết Lam mà cười miễn cưỡng một tiếng.
Bạch Tuyết Lam xoa nhẹ lên vai y một cái, "Được, vậy thì làm theo ý anh."
Làm việc công, rất nhiều thuộc hạ đang ở chung quanh, hắn sẽ không đoái hoài tới chuyện nhi nữ tình trường. Nói xong, hắn đem bàn tay đặt trên người Tuyên Hoài Phong rút trở về, trầm ngâm căn dặn, "Các cậu lấy hết những hộp giấy đó ra, cẩn thận một chút, đừng làm hỏng."
Chờ mọi người lấy hết hộp giấy ra rồi, đếm thử, tổng cộng có năm mươi hộp.
Đối với bạch phiến mà nói, số lượng như thế này đúng là nhiều đến kinh hoàng.
Lúc này, Bạch Tuyết Lam đánh mắt với Tôn phó quan, chẳng biết Tôn phó quan lấy được từ đâu ra một chiếc túi xách.
Mở túi xách ra nhìn, bên trong cũng là thứ bột màu trắng giống như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!