Chương 19: (Vô Đề)

Mỗi hộ binh hải quan tổng thự thủ bên ngoài đều trợn trừng hai mắt, nhất là đầu lĩnh Tống Nhâm. Triển Lộ Chiêu nhận ra hắn, biết gã trâu điên Sơn Đông này có thể coi là con chó dữ Bạch Tuyết Lam nuôi dưỡng, nói không chừng trong chuyện mình trúng đạn cũng có bàn tay đen của hắn góp phần, dù sao cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.

Bởi vậy, thấy Tống Nhâm tức giận mà trợn trừng hai mắt, Triển Lộ Chiêu càng thầm cười lạnh.

Nghe bên trong mời vào, hắn phẩy phẩy tay áo, ngẩng đầu lên, dẫn thầy thuốc vào cửa.

Tống Nhâm nhìn hắn tiến vào, cửa phòng đóng lại, trong miệng liền oán hận chửi một câu: "Đồ chó đẻ."

Nhổ một miếng nước bọt xuống đất.

Ngẩng đầu lên, Tống Nhâm phát hiện chừng mười ánh mắt hung ác đang bắn lên người mình. Hóa ra tuy rằng Triển Lộ Chiêu tiến vào, nhưng đám quân Quảng Đông hắn dẫn tới vẫn đứng rất nhiều ở hành lang, đều đang chờ quân trưởng nhà mình đi ra, nghe Tống Nhâm mắng quân trưởng nhà mình, ánh mắt bọn chúng đều phát hỏa.

Trong lòng mọi người đã sớm ủ cừu hận, mùi thuốc súng nhất thời nồng đậm hẳn lên. Tình cảnh quả thực vô cùng căng thẳng.

Nhân viên trong bệnh viện sớm đã tránh thật xa.

Trong phòng bệnh, bầu không khí lại còn cao hơn một bậc.

Bạch Tuyết Lam đứng trong phòng, chắp tay sau lưng nhìn Triển Lộ Chiêu tiến đến, song ánh mắt chẳng thèm đặt lên người gã tử địch chút nào, mà lại rơi trên thân người bước vào theo hắn. Nhìn người nọ khoảng trên dưới năm mươi, cằm để kiểu râu dê, búi tóc đã hơi trắng, thân mặc một bộ áo dài còn mới tinh, lúc này hắn mới hỏi: "Là Trung y?"

Triển Lộ Chiêu nói: "Mày quan tâm ông ta là Trung y hay Tây y làm gì, có thể trị bệnh đã không tồi rồi. Xéo ra."

Nói xong liền đi về phía đầu giường.

Ánh mắt Bạch Tuyết Lam xoẹt qua một tia ngoan độc, định ngăn hắn, song vừa nghĩ đến căn bệnh của Tuyên Hoài Phong… Đã đến đường cùng, nếu Triển Lộ Chiêu thực sự có biện pháp chữa khỏi cho Tuyên Hoài Phong, không bàn chuyện khác, chứ cho dù có muốn mạng của Bạch Tuyết Lam hắn cũng được, không phải nói chơi.

Nghĩ vậy, đúng là không có cơn giận nào không thể nhịn, không có việc gì không thể nhường.

Triển Lộ Chiêu tới gần, vừa thoáng nhìn qua người trên giường, tim hắn cũng hoảng hốt.

Đôi mắt Tuyên Hoài Phong nhắm nghiền, cơ thể gầy gò tiều tụy khiến người ta sợ hãi, xương hai gò má hơi nhô lên, hơi thở yếu ớt vô cùng. Y gầy như vậy khiến sống mũi có vẻ cao hơn, càng toát ra vẻ quật cường khiến người ta thương tiếc, khiến người ta không đành lòng.

Triển Lộ Chiêu vừa đặt tay lên má Tuyên Hoài Phong liền bị hơi nóng đáng sợ kia khiến cho kinh hãi mà rụt mạnh tay về. Dần dà, bàn tay hắn lại nặng nề đưa tới, ngón trỏ chạm lên gò má y, nói: "Bệnh thành thế này đây. Theo một tên chẳng chút bản lãnh thế kia cũng có gì tốt đẹp cho em đâu."

Bạch Tuyết Lam lạnh lùng nói: "Bệnh nhân ở đây, mày có bản lĩnh thì lấy ra cho người ta nhìn thử xem."

Ánh mắt quét lên bàn tay bẩn thỉu đang đụng lên bảo bối lòng hắn.

Hắn đương nhiên rất hận.

Nhưng ngàn hận vạn hận cũng chẳng thể quan trọng hơn tính mạng Tuyên Hoài Phong.

Khi nãy để Triển Lộ Chiêu tiến đến, hắn đã hiểu không thể không chịu uất ức. Đã phải nhịn cơn uất hận như vậy, Bạch Tuyết Lam đâu thể nào tranh hơn thua từng động tĩnh, từng từ ngữ với kẻ kia ngay thời điểm này?

Cho nên, hắn thực sự không làm ra hành động nông nổi gì.

Thế nhưng ánh mắt hắn nhìn Triển Lộ Chiêu… là ánh mắt nhìn một người chết nằm trong quan tài.

Vì người sinh bệnh là Tuyên Hoài Phong nên Triển Lộ Chiêu chẳng dám lề mề, quay đầu nói với người nọ: "Khương ngự y, ngài mau tới nhìn thử xem."

Người họ Khương kia chính là ông chú là Khương sư trưởng nhắc tới. Ông vốn ẩn cư ở quê nhà, nhưng quân Quảng Đông cứ mãi vung số tiền lớn thỉnh cầu, thái độ khẩn thiết, đứa cháu con anh lại tác động, cho nên cái suy nghĩ lập nên một phen sự nghiệp trong thời loạn thế mới trỗi dậy, ông lập tức ngồi tàu hỏa suốt mấy ngày liền để tới thủ đô, phục vụ cho Triển gia.

Trong thời loạn thế, lại làm lính – cái nghề mà đầu đao liếm máu, ai biết đến khi nào cần đến người diệu thủ hồi xuân. Cho nên, người họ Khương này đến với quân Quảng Đông liền được trên dưới tôn kính vô cùng.

Vì mọi người đều nói ông đã từng có thời gian làm ngự y cuối thời nhà Thanh, nên tất cả mọi người đều dùng ngự y làm tôn xưng của ông và gọi ông là Khương ngự y. Ông cũng vui vẻ nhận lấy.

Khương ngự y nghe Triển Lộ Chiêu gọi bèn thong thả bước đến bên giường, vươn hai ngón tay, bắt mạch một lúc, thu tay về nhưng chẳng nói lời nào, chỉ trầm mặc.

Bạch Tuyết Lam thấy vậy, ruột gan lập tức quặn thắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!